Có phải có sự hiểu lầm nào đó giữa anh và Lục Đại Vũ không?
_______________________
Hai người trượt ván thẳng tới một quán rượu nhỏ trang trí theo phong cách phương tây.
Quán toàn là người trẻ ăn hamburger, khoai tây chiên, uống bia nhập khẩu; góc sân khấu còn có anh chàng tóc dài xoăn đang gảy đàn guitar.
Cởi áo khoác dày ra, Dương Trầm để lộ chiếc sơ mi kẻ caro kiểu dân lập trình, còn Lục Vũ mặc áo thun thể thao, miễn cưỡng mới hòa vào được không khí đầy sức sống ấy.
Bia ở đây cũng cầu kỳ: rót trong cốc thủy tinh cao đã được ướp lạnh, cắm kèm một que khuấy nhỏ có ghi tên và giới thiệu loại bia. Lục Vũ nhấp một ngụm — nhiệt độ, vị đắng, độ êm đều vừa vặn, chỉ là… quá mịn màng, chưa đủ đã.
Vừa uống được hai ngụm, một cô gái ăn mặc rất hợp mốt bưng ly bia bước đến, thản nhiên ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn Lục Vũ: "Anh đẹp trai, kết bạn nhé?"
Lục Vũ mỉm cười: "Anh có người yêu rồi, xin lỗi nha."
Cô gái chớp mắt, quay đầu nhìn Dương Trầm đầu hói ở đối diện, rồi lại nhìn Lục Vũ trẻ trung đẹp trai, khó tin mà nhếch khóe môi: "Là… hai người à?"
Dương Trầm cuống quýt xua tay: "Hiểu lầm rồi, tôi là bố nó!"
Lục Vũ đạp cho cậu ta một cái dưới gầm bàn.
Cô gái bật cười, cụng ly với Lục Vũ một cái rồi quay về bàn, ríu rít nói gì đó với nhóm bạn.
Nhìn mấy cô gái trẻ, Dương Trầm cảm khái:
"Tuổi trẻ thật tốt… Haizz, thật ra đầu óc tao vẫn còn ở thời đại học ấy, sau đó chắc vì khổ quá nên chẳng còn nhớ rõ nữa… sao mới chớp mắt đã sắp ba mươi rồi?"
Hai người cụng ly, uống một hơi lớn.
Dương Trầm thở dài, bắt đầu kể chuyện năm mình mới ra trường cái thời mà nỗi khổ lớn nhất đến từ ông sếp trẻ tuổi.
Sếp nghe nói hoàn cảnh cậu ta khó khăn, chắc nghĩ cậu ta không có chỗ dựa lại cần việc nên tha hồ bắt nạt: việc nặng, việc bẩn gì cũng đẩy sang cậu ta. Đồng nghiệp đùn việc thì hắn giả vờ không thấy, còn thuận thế mắng Dương Trầm thêm một trận.
Cậu ta cầm ly bia, ực ực uống hơn nửa, đặt "cạch" xuống bàn, hít mũi nói: "Tao miễn cưỡng chịu đựng được mấy chuyện này, nhưng không thể chịu đựng được việc hắn cướp mất thành quả của tao. Đó là thành quả lớn đầu tiên tao đạt được sau khi đi làm, hắn lại nhận hết công lao, được thăng chức tăng lương, mà chỉ ghi tên tao vào danh sách thành viên trong nhóm.
Càng đáng phẫn nộ hơn là cuối năm thưởng, tao lại là người thứ hai từ dưới lên trong nhóm, người cuối cùng lại là một tên vô lại làm việc vặt."
Lục Vũ vỗ lưng lão Dương. Lục Đại Vũ biết tất cả những chuyện này, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy. Cậu tức giận đến mức nắm chặt tay thành nắm đấm
"Hắn tại sao lại bắt nạt tao, khụ—" Dương Trầm bị vỗ mạnh đến ho sặc, càng nói càng kích động, mắt cũng đỏ hoe, "Tao chỉ nghĩ, đợi khi tao thành công, công ty chúng ta niêm yết rồi, tao nhất định phải quay lại, bắt hắn quỳ xuống lạy tao một cái!"
Lục Vũ đấm cậu ta một cái: "Đợi niêm yết làm gì? Đến lúc đó, Mày đã là ông chủ lớn rồi. Đối phó với hắn thì nhục nhã lắm. Bây giờ là thời điểm thích hợp nhất đấy."
Dương Trầm ngẩn ra, vẻ mặt khó hiểu: "Hả?"
Lục Vũ nhét ly bia vào tay cậu ta: "Uống nốt đi."
Cậu giục lão Dương uống cạn, mình cũng ực hết, trả tiền rồi kéo cậu ta rời quán.
Hai người bắt taxi đến khu công nghệ cao cách đó năm cây số, dừng dưới tòa nhà sáng đèn rực rỡ. Họ tìm được một bác trung niên đang phụ giao hàng, kéo vào góc khuất camera.
Ở các khu văn phòng lớn, vì người quá đông mà thang máy không đủ, nên shipper mỗi lần giao đồ phải mất cả nửa tiếng. Thế là sinh ra "nghề giao hàng lần hai", mấy ông bác này gom đơn từ shipper, lấy phần trăm rồi chia nhau mang lên từng phòng, nhanh gấp mấy lần.
Lục Vũ dúi vào tay bác hai trăm tệ, bảo Dương Trầm đọc một số điện thoại: "Gọi cho người này và bảo hắn ra đây."
Ông bác liếc nhìn hai người, mặt không chút biểu cảm, rút ra một chiếc điện thoại bấm nút cổ lỗ sĩ. "Được rồi, sau cuộc gọi này, chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa, sẽ không ai gặp nhau nữa."
Rồi bấm số, giọng oang oang: "Lý Siêu à, xuống đây! Tôi là ai hả? Tôi, mẹ con gái tôi đấy, chuyện của hai người tôi biết hết rồi! Trong mười phút mà tôi không thấy anh ở góc này, tôi lên tận công ty tìm anh luôn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!