Con với Lục Vũ… bây giờ là thế nào?
___________
Trên bàn ăn, Lục Vũ ăn rất vui vẻ.
Mẹ Minh đặt nguyên cả một con bồ câu sữa quay trước mặt cậu, nói với hai người còn lại:
"Con này là của Tiểu Vũ hết đấy, không ai được động vào."
Sau đó bà lại bưng thêm một con khác đã được chặt sẵn để làm món chung, còn gắp riêng một cái đùi của con thứ hai cho Lục Vũ.
Lần đầu tiên trong đời Lục Vũ được thiên vị đến mức này trên bàn ăn, cậu vừa mừng vừa bối rối, đến nỗi chẳng biết nên bắt đầu ăn từ đâu.
Minh Yến thì ngạc nhiên với tốc độ "bị chinh phục" của mẹ mình — mới có chốc lát thôi mà "Tiểu Lục" đã biến thành "Tiểu Vũ", quả thật khiến người ta phải bái phục.
Bố Minh nhìn cảnh đó thì cau mày, mở miệng hỏi:
"Uống rượu không?"
Lục Vũ vội đặt cái đùi bồ câu trong tay xuống, trong lòng nghĩ thầm — chẳng lẽ tới màn "bố vợ ép rượu" rồi sao? Cậu lập tức đứng dậy, chủ động rót rượu cho bố Minh.
May mà bố Minh không uống rượu trắng, chỉ uống chút vang đỏ, nên cũng không khó đối phó.
Lục Vũ chu đáo thực hiện một chuỗi thao tác mở rượu, để rượu thở rồi rót ra ly — mấy việc này cậu rất rành, dù sao nhà họ Lục cũng là nhà giàu, những lễ nghi như thế cậu đã quen từ nhỏ.
Bố Minh cụng ly với cậu: "Dạo này may nhờ có cháu chăm sóc Minh Yến."
"Con nào dám nhận công ạ, là anh Yến chăm con thì có," Lục Vũ uống một ngụm, chân thành nói, "Con chẳng hiểu gì về quản lý, công ty toàn nhờ anh ấy chống đỡ. Nếu không có anh Yến, con với Dương Trầm — hai đứa dân kỹ thuật ngốc nghếch — chắc sớm bị người ta lừa đến sạch vốn rồi."
Sắc mặt bố Minh dịu đi nhiều, ông nghe ra được sự thật lòng trong lời nói của cậu.
Thấy bố vợ có vẻ hài lòng, Lục Vũ liền nắm bắt cơ hội, nói tiếp không ngừng nghỉ:
"Cứ nói chuyện hôm nay thôi ạ — sau buổi livestream, bỗng dưng có rất nhiều nhà tài trợ tìm tới, cả công ty đều lâng lâng, chỉ có anh Yến là vẫn tỉnh táo, kịp thời kéo cương, không để hướng đi lệch lạc. Chú không biết đâu, khi ấy anh ấy chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Cho tôi nói một câu", cả phòng họp lập tức im phăng phắc, cực kỳ ngầu luôn!"
"Wow." Mẹ Minh phụ họa đầy tán thưởng, bố Minh nghe cũng khẽ cong khóe môi.
"Đó đều là kinh nghiệm quản lý mà nhà họ Minh truyền lại, có tiền cũng không thể mua được. Được anh Yến…" Lục Vũ dừng lại một chút, uống thêm một ngụm rượu rồi tiếp, "được anh Yến giúp đỡ, đúng là phúc ba đời của con."
Bố Minh suýt làm đổ ly rượu khi nghe câu ấy, phải uống một ngụm để che giấu nụ cười nơi khóe miệng, không nói thêm gì.
Minh Yến liếc sang Lục Vũ: "Ăn bồ câu của em đi. Ba cái đùi rồi mà vẫn chưa bịt được miệng em lại à."
Mẹ Minh khẽ vỗ nhẹ vào tay Minh Yến: "Đừng bắt nạt Tiểu Vũ."
Lục Vũ cười toe toét, nhét luôn cái đùi bồ câu vào miệng. Từ khi về nhà, Minh Yến rõ ràng thả lỏng hơn hẳn, lời nói cũng tự nhiên hơn. Cảnh tượng này với cậu vừa mới lạ vừa thú vị, đến mức cậu có thể ăn liền ba bát cơm.
Ăn xong, hai bố con nhà họ Minh vào thư phòng, còn Lục Vũ thì tiếp tục làm "cái đuôi nhỏ" theo sau mẹ vợ.
Phòng làm việc chất đầy đồng hồ đủ loại, từ đồng hồ để bàn cỡ lớn đến đồng hồ cơ xếp thành hàng, tiếng "tách tách" nhỏ xíu nối tiếp nhau. Trên tường treo một bức thư pháp lớn với dòng chữ thanh nhã "Làm người chính trực, hành sự quang minh".
Minh Yến thấy bố im lặng khá lâu, đành chủ động hỏi:
"Bố gọi con về sau buổi livestream, là có chuyện muốn nói ạ?"
"Lúc bảo con về, là muốn nhắc con đừng vì nóng lòng mà làm tổn hại lợi ích của Lục Vũ." Bố Minh khẽ thở dài, "Khi họ mời con giúp đỡ, đó là vì tình xưa nghĩa cũ. Chúng ta tuyệt đối không thể vong ân bội nghĩa."
"Con biết." Minh Yến khàn giọng đáp: "Con sẽ không làm chuyện đó đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!