Máu thấm đỏ chiến bào, thấm đỏ cả mảnh giáp bạc.
_________________________
Máy quay chính vẫn bám theo tuyến nhân vật trung tâm, chỉ thỉnh thoảng mới chuyển sang một vài nhân vật phụ.
Tập này Lục Vũ và Minh Yến không dự định ra sân khấu, nên dĩ nhiên cũng không xuất hiện trên màn hình chính. Nhưng họ vẫn mở một khung phụ, để khán giả có thể chọn xem thử hai người khi không dính vào cốt truyện thì đang làm gì.
Đa số khán giả đều nôn nóng muốn theo dõi tình tiết, chẳng ai để ý. Nhưng cũng có người vừa xem chính kịch, vừa lén mở thêm màn phụ.
Khung cảnh bên ngoài phim trường giả lập là một vùng núi trắng xóa tuyết phủ.
Lục Vũ đứng trên sườn núi, vừa run rẩy vừa nhảy cẫng lên: "Ôi giời, lạnh chết em rồi! Cái trò này thật quá mức chân thật đấy."
Minh Yến khẽ xòe tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một cây bút màu trắng như ngọc, nhanh chóng vẽ cho cậu một chiếc áo choàng lông dày khoác lên người. Còn bản thân anh chỉ mặc một chiếc áo da cũ kỹ.
Lục Vũ quấn chặt lấy áo khoác, cuối cùng cũng ấm hơn chút, nhưng ngay sau đó liền nhận ra điều gì bất thường: "Khoan đã, cái này sao trông giống hệt đồ tên thái giám mập kia đang mặc thế?" – cậu chỉ về phía xa, nơi nhân vật quần chúng vừa bị bắn ngã nằm gục trong vũng máu.
Minh Yến bày ra vẻ mặt vô tội: "Cái này ấm nhất. Là áo khoác lông cáo đấy."
"Đây mới là vấn đề! Em biến thành chó săn của phe thái giám rồi!" – Lục Vũ hậm hực, lật mặt trong áo, quả nhiên thêu hẳn hai chữ "thái giám"này cũng quá mức chi tiết rồi còn gì!
Minh Yến kiên nhẫn giải thích: "Trong kho dữ liệu trò chơi vốn đã có sẵn. Anh chỉ cần vẽ lại là hệ thống tự nhận dạng luôn, còn nếu thiết kế mới hoàn toàn cho em, thì em sẽ phải đánh máy nhập cả đống thuộc tính—ấm áp, chống gió, chống rét—vừa mất thời gian vừa tốn công."
Vừa rồi Lục Vũ sắp bị lạnh đến co giật rồi, tất nhiên không kịp để vẽ cái mới.
"Ờ thì… hợp lý." Lục Vũ gật đầu, sau đó nheo mắt nhìn anh, "Thế sao anh không mặc cái này?"
Áo da rách của Minh Yến nhìn chẳng giữ ấm được gì, chóp mũi đã đỏ bừng rồi.
"Anh không sợ lạnh." Minh Yến bình thản nói, rồi xoay lưng lại, vai hơi run run, "Anh chỉ là… không muốn làm chó săn của thái giám."
Tên này… rõ ràng đang nín cười!
Lục Vũ lập tức nhảy bổ qua, mở rộng áo choàng lông, trực tiếp "nuốt" Minh Yến vào trong, quấn chặt cả hai lại.
Hai người quấn trong lớp lông cáo đen, ngồi xổm trên tuyết, người này ngồi sát người kia, đầu chồng lên nhau, cảnh tượng vừa kỳ quặc vừa buồn cười, chẳng khác gì một con đại bàng đen hai đầu khổng lồ.
Người xem màn phụ cười muốn nội thương, điên cuồng gõ bình luận:
[Trời ơi, hai người này đang làm gì thế?]
[Hahahaha, hỏng hết bầu không khí! Thôi tôi tắt màn phụ, mới nhen nhóm được chút khí thế anh hùng mà giờ bay sạch rồi.]
Lục Vũ cũng cảm thấy buồn cười, cúi xuống cọ cằm vào đỉnh đầu Minh Yến: "Anh biết đây gọi là gì không?"
"Gọi là gì?" Minh Yến tiện tay xóa đi cái áo da cũ, nếu không chui trong hai lớp áo ấm thì nóng quá.
"đại bàng núi."
Minh Yến im lặng chốc lát, chợt nghĩ tới một chuyện: "…Chúng ta chình ình thế này, liệu Hoa Văn Viễn có nhìn thấy không?"
Lời vừa dứt, nhân vật nam chính ngoài cốt truyện thật sự quay đầu lại.
"Đụ má!" Lục Vũ hoảng hồn, vội thò một cánh tay ra khỏi áo khoác, hô khẽ một tiếng: "Bàn phím!"
Ánh sáng lóe lên, một bàn phím đen hiện ra. Lục Vũ ôm chặt Minh Yến, ngón tay lướt như bay trên phím, gõ liền một đoạn:
[nhìn thấy một đốm đen trên đỉnh đồi, đoán chắc là một con đại bàng đen vô tình dừng lại, tiếc nuối không thể ra ngoài săn làm thịt, rồi lập tức dời mắt đi.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!