Ít nhất cũng phải cho hắn chảy ít máu. Như vậy mới gọi là pháp luật công bằng.
_____________________
Mặc dù mấy anh chàng của nước G khá keo kiệt, nhưng quả thật cũng rất đúng giờ, hôm sau đã vác cả đống thiết bị bay sang để sửa.
Có ba người tới, đi đầu chính là anh chàng tóc nâu vàng hôm trước gọi video với Dương Trầm, tên là Felix. Hai người còn lại chỉ là trợ lý.
"Felix? Hình như anh ta đang gặp khó khăn." Lục Vũ khoanh tay đứng ngoài phòng máy, cau mày nhìn bọn họ lề mề, vẻ mặt không mấy vừa ý.
Dương Trầm khẽ thở dài:
"Không còn cách nào khác. Lương bọn họ tính theo ngày, càng kéo dài thì càng có lợi. Giục cũng chẳng được. Giờ thì tôi hiểu từ "mò mẫm ăn gian thời gian" từ đâu mà ra."
Lục Vũ nhe răng cười lạnh, kéo Dương Trầm đi vào:
"Đi, lát nữa tao nói gì thì mày dịch lại cho tao."
"Hả?" Dương Trầm vẫn chưa hiểu gì, đã bị cậu lôi thẳng đến trước mặt ba người ngoại quốc.
Felix nhíu mày, có chút bất mãn: "Dương, tôi đã nói rồi, chuyện này không đơn giản như thay bảng mạch mới đâu. Chúng tôi cần kiểm tra từng bộ phận, cậu có giục cũng vô ích thôi."
Lục Vũ hời hợt chào hỏi, liếc qua quy trình trong bảng kế hoạch: "Các anh dự tính mất bao lâu?"
"Cái này khó nói, nếu không có gì bất ngờ thì chắc khoảng bốn đến năm ngày là xong." Felix đáp với vẻ không chắc chắn.
Lục Vũ lập tức cau mày. Đừng nói năm ngày, cho dù bốn ngày thì cũng không kịp. Bộ phận kỹ thuật còn phải điều chỉnh thêm.
"Vậy đi, nếu các anh có thể hoàn thành trong hai ngày, tôi sẽ để bộ phận quan hệ công chúng dẫn các anh đi tham quan một tuần. Thời gian ấy vẫn tính là công tác."
Đôi mắt Felix sáng rực, nhưng anh ta vẫn cố tỏ ra kiềm chế, không dám lập tức đồng ý. Nếu đồng ý quá nhanh, chẳng phải lộ ra rằng trước đó họ cố tình kéo dài thời gian sao?
Lục Vũ tinh ý, chủ động đưa bậc thang cho anh ta bước xuống: "Nhưng nếu các anh khiến tôi trễ buổi livestream… thì mấy ngày sau khỏi mơ đến ăn ngon."
Dương Trầm còn chưa kịp lựa lời, miệng đã nhanh hơn não, dịch y nguyên sang tiếng Anh. Ba gã ngoại quốc đồng loạt trừng mắt. Một trợ lý bất bình: "Đe dọa như thế là phạm pháp!"
"Hì hì…" Lục Vũ nhoẻn miệng cười, gương mặt thoáng lạnh lẽo, "Các người biết tôi là ai không? Tôi là đại thiếu gia nhà họ Lục. nhà họ Lục chúng tôi nắm quyền lực tuyệt đối."
Khóe môi Dương Trầm khẽ giật, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Nhà họ Lục chẳng phải chỉ mở xưởng điện tử thôi à, sao lại thành một tay che trời rồi…"
Lục Vũ nghiến răng, mặt không đổi sắc, chỉ khẽ mấp máy môi: "Cứ dịch theo lời tao nói là được. Sao mà nói nhảm lắm thế."
Bất đắc dĩ, Dương Trầm vẫn phải dịch lại. Ba gã ngoại quốc nghe xong lập tức lộ vẻ sợ hãi.
"Dĩ nhiên, tôi cũng không phải ác quỷ gì," Lục Vũ thu lại nụ cười âm u, giọng điệu thản nhiên, "làm tốt thì sẽ có lợi rất lớn cho các anh. Tôi sẽ giới thiệu cho các anh một mối hàng khổng lồ."
Cậu mở giao diện, đưa ra bảng tìm kiếm trending, chỉ vào tên công ty đối thủ. "Bọn họ lúc nào cũng bắt chước chúng tôi. Chỉ cần chúng tôi kịp livestream, sản phẩm của bọn họ không thể ra mắt đúng hạn, chắc chắn họ sẽ bị ép mua thiết bị của các anh. Khi đó, các anh sẽ nhận được rất nhiều tiền hoa hồng. Các anh có ông chủ tay đeo đầy vàng kia không? Hắn lắm tiền nhiều của lắm đấy."
Ba gã ngoại quốc lập tức bừng bừng khí thế, Felix liên tục gật đầu, hứa hẹn sẽ tăng ca.
Kết quả, chỉ cần một ngày rưỡi, hệ thống đã được sửa xong.
Bộ phận kỹ thuật, bộ phận mỹ thuật và đội ngũ livestream đều rất hào hứng; điều này có nghĩa là họ có rất nhiều thời gian để chuẩn bị.
Minh Yến cũng thở phào. Livestream thuận lợi là bước đầu tiên để công ty thoát khỏi khủng hoảng nợ nần. Anh không bận tâm chuyện hậu trường nữa, tập trung dẫn dắt bộ phận mỹ thuật chuẩn bị vật liệu cho buổi livestream.
Lục Vũ thì lại tiếp tục thói quen thư giãn của mình vừa tập gym vừa nghe sách. Cậu chuyển một số thiết bị có thể di chuyển được đến văn phòng của Minh Yến. Khi không cần tập đến đến máy móc lớn, cậu liền chống đẩy, gập bụng, hay chơi bóng tập ngay trước mặt anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!