Chương 21: Sấm sét

Thật ra em cũng không thích trời mưa, nhất là lúc có sấm sét.

_________________

Lục Vũ cầm tờ giấy nhỏ, một đường chạy thẳng xuống sảnh công ty, giơ cả một hàng "những đầu hói" ra trước mặt Minh Yến, khoe công: "Em đã cướp về rồi nè, anh định thưởng cho em thế nào đây?"

Minh Yến nhìn màn mưa lất phất ngoài cửa sổ:

"Thưởng em cầm ô cho anh."

"Được nha được nha! Em thích phần thưởng này!" Đôi mắt Lục Vũ lập tức sáng rực, quay ngoắt sang quầy lễ tân lấy ô, lon ton chạy lại che trên đầu Minh Yến.

Trời mưa, Minh Yến không yên tâm về tay lái của Lục Vũ, nên anh vẫn muốn tự mình cầm lái.

Hai người che chung một chiếc ô đến tận chỗ đậu xe. Lục Vũ hệt như một vệ sĩ tận tuỵ, một mực che mưa cho Minh Yến, đến tận khi cửa ghế lái đóng lại mới vội vàng vòng sang bên phụ mà ngồi xuống. Thấy Lục Vũ hí hửng vẩy nước mưa trên ô, Minh Yến ngạc nhiên:

"Bảo em làm việc mà cũng vui đến thế à?"

Lục Vũ cười toe: "Đúng rồi! Được làm việc cho anh là vinh hạnh của em. Em từng đọc một câu, chọn chồng thật ra cũng như chọn gia súc, phải chọn người ngoan ngoãn, giỏi việc, có thể kiếm tiền, và có thể làm việc nhà. Việc anh sẵn sàng sai khiến em, nghĩa anh đã chọn em rồi."

Minh Yến: "…" Lần đầu tiên thấy có người tự hào vì được ví như gia súc.

Trên đường về, Lục Vũ vẫn tranh thủ tối đa thời gian để nghe truyện. Hôm nay cậu bận đủ thứ chuyện, đến nỗi mà đã cả một ngày trời cậu vẫn chưa nghe được một nửa.

[Chỉ thấy vạn mã tung hoành… đoạn này hơn vạn chữ miêu tả chiến tranh, bỏ qua…]

Lục Đông Đông tự động nhận diện tình tiết, lược bỏ hết phần không quan trọng, khiến Lục Vũ nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Đông Đông à, không có con thì bố biết làm sao đây." Nghĩ lại buổi họp hôm nay cũng nhờ Đông Đông nhắc nhở, Lục Vũ càng thấy may mắn vì có trí não thông minh đến vậy. "Giá mà bố có được cách đọc truyện như con thì tốt rồi."

Mặt đồng hồ của trí não khẽ dao động ánh sáng, Đông Đông mở miệng: "Bố à, bố có thể mang con theo khi livestream, con tung một chiêu là quét sạch thế giới kia, để thằng ba lên làm hoàng đế luôn."

Lục Vũ: "…… Nhưng thằng ba chắc không đồng ý đâu."

Khi vào khoang mô phỏng thì Đông Đông chính là nhân vật nguyên bản, không có thuộc tính trí não. Kiến thức khổng lồ của trí não sẽ biến mất, khi ấy chỉ còn Đông Đông thuần túy. Đúng là chẳng có ích gì, chỉ có thể tung một chiêu hủy cả thế giới của Hoa Văn Viễn, rồi để nhóc thành "trưởng làng" của một hành tinh hoang vu thôi.

Chơi với Đông Đông một lúc, Lục Vũ ngẩng lên mới phát hiện xe bọn họ chẳng đi được bao xa, vẫn còn quanh quẩn gần công ty.

Trời mưa kẹt xe nghiêm trọng. Minh Yến hạ kính xe, một tay giữ vô lăng, một tay chống lên cửa sổ, ánh mắt trầm ngâm nhìn bầu trời xám xịt.

Khoảnh khắc ấy đẹp đến nao lòng, Lục Vũ không kìm được mà ngắm thêm chút nữa. Nhưng cậu không muốn Minh Yến mãi chìm trong tâm trạng u ám, liền mở miệng phá tan bức tranh tĩnh lặng kia:

"Anh không thích trời mưa sao?"

Minh Yến hoàn hồn, liếc nhìn tình hình giao thông phía trước: "Lúc anh đi du học, trời hay mưa. Mỗi khi có chuyện quan trọng là trời lại đổ mưa, rất phiền lòng."

Cơn mưa trên những tòa nhà cổ kính, xám trắng ở Châu Âu luôn mang đến cảm giác buồn bã, cô độc. Nhìn quá thường xuyên khiến cuộc sống cũng trở nên u ám.

Tim Lục Vũ chạm vào trái tim đang đập thình thịch, chỉ thấy bản thân đã hoàn toàn bị Minh Yến mê hoặc. Ngay cả khi diễn đạt sự "phiền chán", anh cũng dùng từ "phiền lòng" đầy dịu dàng và vương vấn: "Em đã bao giờ nói với anh rằng anh rất giống như một bài thơ chưa."

Minh Yến quay đầu, bắt gặp ánh mắt si mê của Lục Vũ, thoáng ngẩn ra, anh buột miệng: "Bài thơ nào?"

Lục Vũ nheo mắt, giọng ngân nga như sương khói:

"Là bài thơ được viết trong khu vườn hoa hồng khi ánh hoàng hôn phủ xuống."

Khóe môi Minh Yến khẽ nhếch, tuy câu nói ấy mang đầy tính trừu tượng, nhưng anh ngay lập tức hiểu được ý lãng mạn trong đó.

Linh hồn họ luôn đồng điệu. Anh có thể hình dung được những gì cậu viết, cậu cũng hiểu những gì điều anh vẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!