Chương 20: Lười biếng

Lần sau rảnh rỗi thì đừng có ngồi vẽ cá nữa, hãy đến sờ em đi, em cũng là cá mà.

_________________________

Lục Vũ vừa xoa xoa vành tai đỏ bừng vì bị nhéo, vừa hí hửng lon ton theo Minh Yến tới phòng họp.

Minh Yến nhíu mày hỏi: "Em đã làm xong nhiệm vụ hôm nay chưa?"

Lục Vũ nhét một bên tai nghe vào tai: "Em có thể vừa nghe vừa họp, một công đôi việc, sẽ không chậm trễ đâu."

Nhiệm vụ thì rõ ràng chưa làm xong, nhưng cậu muốn được ngồi cạnh Minh Yến, xem vợ mình điều hành cuộc họp như thế nào.

Đây cũng là một trong những mục tiêu trong danh sách "theo đuổi tiền bối" của cậu—phải ngồi cạnh tiền bối trong lớp, rồi còn truyền giấy nhắn trong giờ học nữa.

Phòng họp đã ngồi kín người, chỗ hai người quả thật sát cạnh nhau.

Bên nhóm phụ trách nội dung kịch bản cho buổi livestream đang rà soát tài liệu. Thấy Lục Vũ bước vào, ai nấy đều ngây người. Giám đốc mảng nội dung như thấy được cọng rơm cứu mạng, lập tức nhào tới níu lấy Lục Vũ không buông:

"Tổng giám đốc Lục, chúng tôi có tám mốt câu hỏi về cốt truyện, cần anh giải đáp."

Vừa nói, ông ta vừa lôi tập giấy đã chuẩn bị sẵn:

"Vấn đề này khá hóc búa, chúng tôi đọc sách cũng không hiểu, nhất định phải xác nhận với anh."

Những câu hỏi này vốn để dành cho MC của buổi phát sóng trực tiếp. Lục Vũ và Minh Yến sẽ phát sóng trực tiếp ở hậu trường, nhưng vẫn sẽ sắp xếp một MC ở bên ngoài để duy trì trật tự và trả lời ngẫu nhiên các câu hỏi khán giả.

Ánh mắt cả phòng họp đều đổ dồn về phía cậu.

Lục Vũ bình thản ngồi xuống vị trí chính, gật đầu điềm tĩnh: "Nói đi."

Bề ngoài thì vậy, nhưng trong lòng cậu mồ hôi đã túa ra như tắm—cuốn sách này chính cậu cũng không nắm rõ!

Giám đốc mảng nội dung cung kính đưa tập giấy: "Câu đầu tiên: Rốt cuộc Hoa Văn Viễn có từng yêu người vợ kia của hắn không?"

Lục Vũ thở phào. May mà 《Xạ Thiên Lang》cậu đã đọc được tám trăm nghìn chữ, phần đầu vẫn có thể trả lời ổn thỏa. Hơn nữa, cậu vốn chỉ viết truyện không CP, làm gì viết nổi tình yêu nam nữ.

"Không hề yêu." Lục Vũ quả quyết.

Một nhân viên phụ trách ghi chép không nhịn được hỏi: "Hoàn toàn không có sao?"

Lục Vũ nhếch môi cười nhạt: "Người vợ mới cưới của cậu vừa thấy cậu là khóc, không cho cậu tới gần, không cho cậu vào phòng, còn cắm cho cậu cái sừng, chạy theo thằng khác, khiến cậu thành trò cười trước mặt đồng nghiệp. Cậu nghĩ mình có thể nảy sinh tình cảm với người vợ đó không?"

Thanh niên: "… Tôi sẽ giết đôi nam nữ chó má đó!"

Lục Vũ vỗ vai cậu ta: "Không đến mức ấy, phải có tấm lòng thiên hạ."

Giám đốc vội chặn lại, không để nhân viên quá khích rồi lập tức hỏi tiếp: "Câu hai: Dân cư vùng biên giới dâng ba viên ngọc trai cho Hoa Văn Viễn, tại sao hắn lại nhận?"

Câu hỏi kiểu gì vậy? Lục Vũ hơi bối rối. Câu này vượt quá phạm vi cậu từng đọc, không khỏi trừng mắt nhìn vị giám đốc kia, tại sao người này lại không đi theo lẽ thường? Mới câu hỏi thứ hai đã nằm ngoài phạm vi những gì cậu biết rồi!

Bỗng tai nghe vang lên giọng Lục Đông Đông:

"Chuyện này là lúc Hoa Văn Viễn dẫn binh truy kích bọn Đát Tử đến phương Bắc, gặp phải một bộ tộc thợ lặn ngọc trai bị Thát Đát áp bức. Những người thợ lặn ngọc trai dâng lên ba viên ngọc trai lớn nhất để tỏ lòng, muốn làm nội ứng cho Hoa Văn Viễn, khi cần thiết thì sẽ phản công. Nguyên tắc chỉ huy của Hoa Văn Viễn là không quấy nhiễu dân chúng, không cướp đoạt tiền bạc lương thực, nhưng khi đó hắn lại không chút do dự nhận lấy lễ vật của những người thợ lặn ngọc trai kia."

Lục Vũ lập tức hiểu ra. Cậu vuốt cằm giả bộ hồi tưởng, vừa nhanh chóng đáp lời: "Nhận là nhận tức là nhận lấy lòng trung thành của họ. Nếu không nhận chỉ khiến những người thợ lặn ngọc trai đó thêm sợ hãi."

Các thành viên tổ nội dung chợt hiểu ra, đồng loạt gật gù, vội vàng ghi chép.

Chuẩn bị hỏi câu ba thì Minh Yến gõ ngón tay xuống bàn, lạnh giọng ngăn lại: "Những câu hỏi này gửi mail cho tổng giám đốc Lục là được. Ngay trong cuộc họp mà hỏi tám mươi mốt câu, sẽ làm lãng phí thời gian của mọi người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!