Chương 2: Trí não

Tôi có tên, mọi người có thể gọi tôi là Đông Đông.

______________

Sau khi khéo léo tìm cớ đuổi được quản lý của tòa nhà, Lục Vũ ngồi thụp xuống sofa, bắt đầu nghiên cứu cái thứ gọi là Trí não kia.

Muốn nhanh chóng nắm bắt thông tin ở thời đại này, tất nhiên lên mạng là cách thuận tiện nhất.

Quả nhiên, ngay khi ánh mắt rơi xuống mặt đồng hồ, trước mắt cậu liền xuất hiện một tấm màn sáng lơ lửng trong không trung. Giao diện rất giống màn hình chính của điện thoại, đầy đủ ứng dụng, tinh xảo từng chi tiết.

"Rõ nét thế này à…" Lục Vũ kinh ngạc, cổ tay liên tục xoáy trái xoay phải, dù đổi góc độ thế nào thì ánh sáng kia vẫn luôn hiển thị về phía mình, sắc nét như màn hình retina cao cấp nhất.

Cậu nhớ lại khi nãy nhìn vào màn hình của quản lý mọi thứ có hơi mờ nhòe, nó trông trong suốt, hơi giống một phát minh ngớ ngẩn của mười năm trước – một chiếc TV trong suốt. Những chiếc TV đó có màn hình có thể nhìn thấy được từ cả hai mặt, trong suốt và mỏng, đẹp thì đẹp nhưng vô dụng.

"Tự nhìn trí não của chính mình khác với nhìn vào trí não của người khác."Âm thanh trí não bình tĩnh vang lên, giống như đọc được thắc mắc trong lòng cậu.

Lục Vũ sững người, lập tức ngẩng lên, đáy lòng dấy lên một tia kinh ngạc. Đoán rằng đây có lẽ là công nghệ phân cực, hoặc thậm chí là có bộ phận tiếp nhận nào đó gắn trong não cậu? Nghĩ tới đây, cậu hơi sửng sốt: "Cấp độ thông minh của mày … hơi quá rồi đấy."

Lục Vũ vốn học chuyên ngành trí tuệ nhân tạo. Tuy mới chỉ năm hai, nhưng nền tảng lý thuyết rất vững. Cậu biết rõ các trợ lý giọng nói như Siri, Xiaodu, hay mấy hệ thống phổ thông khác đều là bị động trả lời — nếu không hỏi thì sẽ không trả lời.

Nhưng vừa rồi, hành vi của trí não thông minh rõ ràng đã vượt quá phạm vi này. Cậu không hỏi, nhưng trí não thông minh đã trả lời thậm chí còn suy đoán suy nghĩ của cậu ở một mức độ nhất định. 

Mặt đồng hồ lóe lên một tia sáng, Trí não trầm mặc hai giây, mới thản nhiên thốt ra: "Tôi không giống những Trí não khác."

"Ồ?" Khi Lục Vũ nghe thấy câu trả lời này, cậu lập tức phấn khích, con ngươi sáng lên: chẳng lẽ đây chính là cái gọi là bàn tay vàng cho phép cậu du hành xuyên thời gian? Một hệ thống vượt xa thời đại ư!

Hắn ngả người ra sofa, vắt chéo chân đầy đắc ý: "Quả nhiên… với thân phận bố của thần thất hải, vua của các dị loài… thì việc được ông trời ưu ái cũng đâu có gì lạ."

Trí não im lặng vài giây, giọng điệu như đang nhăn mày: "…Xin đừng nhắc tới chuyện đó nữa được không?"

Lục Vũ chẳng hề bận tâm, tiếp tục cười đùa. Cậu bỗng nhớ lại lời quản lý ban nãy, nghiêng đầu hỏi: "Đúng rồi, này hệ thống, rốt cuộc "tiên sinh nhà ngài" mà ông ta nói là có ý gì?"

Một vệt sáng lướt qua màn hình, giọng nói trầm thấp vang lên, lần này mang theo một chút nhân tính hóa lạ lùng: "Tôi có tên. Anh có thể gọi tôi là… Đông Đông."

"Lục Đông Đông à?" Lục Vũ chớp mắt. Nghĩ lại thì với cái kiểu tính cách của mình, đặt tên Trí não theo nhân vật mình từng viết cũng chẳng lạ gì. Dù sao từ trước tới nay, tên người nhận bưu kiện cậu điền cũng toàn là cái tên này.

"Đúng vậy." Trí não đáp gọn gàng, đồng thời bật ra một giao diện tựa như bách khoa toàn thư. Chữ hiện rõ trên màn hình sáng:

"Tiên sinh nhà ngài"… là chỉ người bạn đời hợp pháp của ngài, Minh Yến, hiện tại là một trong các cổ đông của Trầm Vũ Technology"

"…Hả?"

Cậu hiểu cả hai từ "bạn đời hợp pháp" và "Minh Yến", nhưng nghe hai từ ghép lại với nhau khiến não cậu cứng đờ. Tim bắt đầu đập loạn xạ. cái gì cơ? Ý là sao?

Màn hình hiển thị vài tấm ảnh gần đây của Minh Yến, phần lớn là ảnh anh mặc vest và tham gia các cuộc họp. Tuy không rõ lắm, nhưng khí chất cao quý và vẻ đẹp phi thường không thể che giấu của anh vẫn hiện rõ trên màn hình, Lục Vũ vừa nhìn đã nhận ra ngay nam thần trong mộng của cậu!

thế giới bỗng tràn ngập ánh sáng, tiếng chim hót, hương hoa thoang thoảng, và tiếng "Hallelujah" trầm khàn vang lên bên tai… 

"Có vẻ ngài đang gặp rắc rối tồi. Không nhớ được tên tôi và cả bạn đời của mình. Trường hợp này… có cần tôi báo cáo với anh Minh không?"

Lục Vũ không nghe thấy câu tiếp theo của trí não: "Khoan đã, ý mày là… tao đã kết hôn rồi, và người đó là Minh Yến?" 

Trí não: "Đúng vậy"

Khoảnh khắc ấy, cả đời cậu như chạy qua trước mắt. Mười tám năm uất ức trong nhà họ Lục, lần đầu gặp Minh Yến đã tim đập loạn nhịp, và cả con cá béo mà anh tặng cậu trước khi xuyên không… 

Lặng im thật lâu, cuối cùng Lục Vũ thở dài, thả người nằm ườn trên sofa: "Haiz… đời này coi như không uổng rồi."

——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!