Chương 13: Nghiện rượu

Không uống được rượu thì hít một hơi vợ cũng được mà!

___________

Bị Lục Vũ vòng tay ôm lấy cổ, Minh Yến không hề tức giận, ngược lại còn thuận theo lực kéo ấy cúi thấp xuống.

Gương mặt tuấn mỹ đến mức hoàn hảo chậm rãi áp lại gần, đây là lần đầu tiên Lục Vũ nhìn thật kỹ vào đôi mắt của Minh Yến.

Trong đầu cậu bỗng dưng hiện lên một mẩu kiến thức tra được lúc trước khi viết truyện: "Nơi mí mắt trên và dưới giao nhau ở khóe trong được gọi là nội khóe." Nội khóe mắt của Minh Yến có một nét nhọn nhỏ như chiếc mỏ chim sẻ. Đuôi mắt lại cong lên bởi nếp mí, đồng tử đen láy sáng ngời, khiến đôi mắt ấy như một chú chim sẻ giang cánh sắp bay.

Chú sơn tước ấy, mang theo hương cỏ cây nhè nhẹ, lao thẳng về phía cậu. Hơi thở nóng hổi phả xuống gương mặt còn đẫm mồ hôi của Lục Vũ, khiến những giọt mồ hôi bên má cũng như sôi trào.

Trái tim cậu đập thình thịch như trống trận, như thể muốn nhảy bật khỏi lồng ngực. Toàn thân bồng bềnh, mất đi trọng lực.

Bất chợt, Minh Yến chống hai tay lên dụng cụ tập, dừng lại cách môi cậu chỉ vài centimet. Giọng anh thong thả, mang theo chút trêu chọc: "Mơ đẹp quá."

Nói rồi, anh dứt khoát đứng dậy, tiện tay lôi cậu nhóc đang mềm oặt như bùn kia kéo đi.

Lục Vũ bị trêu đến ngẩn ngơ, đờ đẫn để mặc anh lôi ra khỏi phòng tập, loạng choạng bước vào thang máy, ra khỏi công ty, cho đến khi bị nhét vào trong xe mới sực tỉnh. Cậu trừng mắt tố cáo: "Anh thay đổi rồi! Lúc còn đi học anh đâu có thế này."

Minh Yến tâm tình thoải mái, khởi động xe, điều khiển chiếc xe lướt ra khỏi bãi: "Em cũng chưa từng yêu đương với anh, sao em biết anh vốn dĩ thế nào?"

Lục Vũ hừ nhẹ một tiếng, rồi chợt nhận ra điểm bất thường. Cậu nhíu mày, suy nghĩ kỹ:

"Khoan đã… vậy là anh từng yêu Lục Đại Vũ sao?"

Không hiểu cậu nghĩ kiểu gì mà nhảy vọt sang hướng đó, Minh Yến chỉ nhướng mày, không trả lời.

Thấy anh như vậy, Lục Vũ càng thêm kích động, quả quyết đập tay cái bốp: "Quả nhiên! Nhất định là từng yêu rồi! Mẹ nó, tên Lục Đại Vũ kia đúng là ăn sung mặc sướng mà còn không biết đủ, còn muốn gì nữa chứ?"

Minh Yến bật cười, phụ họa theo: "Ừ, đúng vậy."

Rồi chính anh cũng bị câu nói của mình làm cho bật cười thật sự.

"Là khi nào thế? Thời đại học à?" – Lục Vũ nhìn anh cười, đôi mắt cong cong như cánh chim nhỏ vỗ nhẹ vào tim cậu, ngưa ngứa, tê dại, thôi thúc cậu hỏi dồn.

"Xem như vậy đi." Nụ cười nơi môi Minh Yến nhạt dần, ánh mắt lướt qua gương mặt tò mò không che giấu của Lục Vũ, "Hỏi nhiều làm gì, biết hết trước rồi, sau này quay về thì còn gì bất ngờ nữa?"

Lục Vũ cười hì hì: "Em vốn thích nghe spoil, bình thường đọc tiểu thuyết em toàn lật đọc ngay phần kết trước rồi giả vờ mình là nam chính trùng sinh. Anh kể cho em nghe sau này xảy ra chuyện gì đi, để em về còn xem có cách giải quyết nào tốt hơn không."

Minh Yến mím môi, trầm mặc vài giây rồi khẽ thở dài: "Chúng ta từng hẹn hò một thời gian ngắn, nhưng sau đó đã chia tay. Đều là chuyện thời trẻ, nhiều năm rồi không gặp lại. Hiện tại chúng ta chỉ là đối tác làm ăn thôi, cũng giống như em với lão Dương ấy, đừng nghĩ nhiều."

"Giống quái gì mà giống!" Lục Vũ lập tức thay hình ảnh Minh Yến bằng cái đầu hói của lão Dương, cả người nổi da gà. Nếu lão Dương mà dám giả vờ áp sát đòi hôn, chắc chắn cậu sẽ đấm cho cậu ta sống dở chết dở.

Nhìn dáng vẻ như vừa nuốt phải ruồi của Lục Vũ, Minh Yến lại không nhịn được bật cười. Đúng là trẻ con, chọc một cái là thấy buồn cười.

Xe chạy thẳng vào gara. Lúc này Lục Vũ mới từ cái "bóng ma lão Dương đòi hôn" kia mà hoàn hồn lại.

Minh Yến đỗ xe cách chiếc Bentley một khoảng, xuống xe cũng tiện.

Lục Vũ nhanh chân chạy xuống, vội vàng mở cửa cho anh. Cậu không dám hỏi chuyện vì sao hai người lại chia tay, sợ phá vỡ bầu không khí tốt đẹp này, bèn vòng sang chuyện khác: "Hồi hai người quen nhau, Lục Đại Vũ gọi anh là gì? Baby? Anh yêu?"

"Gọi là tiền bối." Minh Yến lườm cậu, tiện thể nhắc khéo chuyện tôn trọng bậc đàn anh.

"Xời, chán thế à?" Lục Vũ bĩu môi, nhưng nghĩ lại, nếu hồi còn học đại học mà mình cưa đổ được Minh Yến, chắc cậu cũng chẳng dám gọi kiểu sến súa đâu. Hồi đó Minh Yến lạnh lùng như núi băng mà. "Thế thì… sau này em gọi anh là anh Yến nhé?"

Cậu phải khác biệt với "Lục Đại Vũ" kia chứ.

Lại cái cách xưng hô này. Buổi sáng Lục Vũ nhờ anh thắt cà vạt cũng đã gọi như vậy. Không hiểu sao, cách Lục Tiểu Vũ gọi anh nghe hoàn toàn khác với cách gọi "Anh X" hay "Chị X" ở công ty, khi cậu gọi "anh Yến", giọng điệu lại mang chút nhõng nhẽo. Nghe vào tai… thấy khá dễ nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!