Chương 11: Phỏng đoán

Anh muốn kiểm chứng xem Lục Đại Vũ có quay trở về hay không.

____________________

Minh Yến mỉm cười, đưa tay trái ra: "Lại đây."

Lục Đông Đông ngoan ngoãn đặt tay vào lòng bàn tay anh. Móng tay cậu vì vừa dùng sức mạnh nên vẫn nhọn như móc câu, sợ làm đau Minh Yến nên cậu vội nắm chặt tay lại, thu hết móng đi.

Ngón tay vốn sắc bén nguy hiểm, trong nháy mắt trở nên mềm mại, tròn trịa.

Minh Yến cầm bút, khẽ vẽ lên ngón trỏ thon dài, trắng nõn của cậu:

"Chiếc nhẫn này, là hồi tôi đi du học từng thiết kế ra. Khi đó đã nghĩ phải vẽ nó lên hình minh họa của cậu rồi."

Tổng giám đốc Triệu đứng bên cạnh, mí mắt giật liên hồi. Nhìn Minh Yến nghiêm túc nói chuyện với một con quái vật trong thế giới ảo, cảm giác kia vừa kỳ quặc vừa khó hiểu.

Dương Trầm thấy tình hình không ổn, điên cuồng ra hiệu cho Lục Vũ. Nhưng Lục Vũ chỉ chăm chăm nhìn dáng vẻ vẽ tranh của vợ, hoàn toàn mặc kệ sự sống chết của đồng đội. Bất đắc dĩ, lão Dương đành cười gượng:

"Surprise! Đây là phân đoạn tương tác tôi cài sẵn đó, có bất ngờ không?"

Khóe miệng Tổng giám đốc Triệu giật giật, nhưng cũng thở phào: "Bất ngờ thì có, mà bất ngờ to thật. Anh không nói, tôi còn tưởng nhân vật trong sách bước ra đời thật rồi chứ."

Ba người còn lại đồng loạt sững lại.

Lục Vũ bỗng như máy tính bị lag, "rắc rắc rắc" quay đầu sang, giọng âm u: "Sao có thể chứ? Biết đâu, chính chúng ta mới là những nhân vật trong sách thì sao."

"Á!" Triệu Diên Thanh bị doạ đến nhảy dựng.

"Phụt…" lão Dương nhịn không nổi bật cười, liền ăn ngay một cú thúc cùi chỏ của Lục Vũ, nhỏ giọng oán trách: "Mày có cần độc miệng vậy không."

"Xì, tóc giả của mày rớt rồi kìa." Lục Vũ cười khẩy, lại quay đầu về phía Minh Yến.

"Đm!" Lão Dương đưa tay sờ lên cái đầu lạnh ngắt, mới phát hiện bộ tóc giả trong hệ thống không biết rơi đâu mất rồi, chắc là lúc ngồi trên thảm bay xóc quá nên rơi mất. Cậu ta há hốc mồm: "Cái này cũng chân thực quá rồi, ngay cả tóc giả cũng rớt được sao?"

Nét vẽ cuối cùng của chiếc nhẫn hoàn thành, Minh Yến xoay nhẹ đầu bút chì, chấm xuống mặt nhẫn. Đường nét xám nhạt tức khắc biến thành viên đá sapphire lấp lánh, được ôm khít trong vòng bạch kim hoa lệ, tinh xảo tuyệt đẹp.

Anh tháo chiếc nhẫn ra, còn tỉ mỉ vẽ thêm một hình người cá nhỏ xíu trong lòng nhẫn, rồi mới đeo lại cho Lục Đông Đông.

"Đẹp quá!" Lục Đông Đông giơ tay lên ngắm nghía. Trời âm u không có mặt trời, cậu búng tay một cái. Mây đen tản ra, tia sáng từ khe mây chiếu xuống, rọi vào viên sapphire khiến nó tỏa sáng rực rỡ, đẹp đến mức khó tin.

Minh Yến nhìn bóng dáng người cá cứ mải mê ngắm nhẫn, trong mắt ngập tràn ý cười dịu dàng.

Ngay lúc đó, một bàn tay rắn chắc cũng đưa tới.

Lục Vũ chìa tay ra, bắt chước giọng điệu của Lục Đông Đông: "Anh~ em cũng muốn một chiếc nhẫn."

Minh Yến nhìn tay cậu, không nói gì, cũng chẳng nhận lấy.

Tổng giám đốc Triệu: "Ọe—"

Tổng giám đốc Triệu vốn dĩ còn chưa hoàn hồn, giờ lại bị Lục Vũ hù thêm một cú, hắn ta lập tức gập người nôn thốc nôn tháo.

Lão Dương vỗ lưng hắn ta: "Tôi hiểu mà, tôi cũng chịu không nổi cái bầu không khí giữa hai người này."

Tổng giám đốc Triệu trừng mắt nhìn lão Dương, định nói gì đó, nhưng mở miệng ra lại chỉ còn: "Ọe."

"Về thôi." Minh Yến mặt không cảm xúc nói.

Lão Dương gật đầu, bắt đầu thao tác đăng xuất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!