Edit: Myniee
Beta: Manh
Năm Tô Dương tám tuổi, cô chuyển đến một ngôi trường mới.
Tảng sáng, cô rời giường trong tâm trạng vừa nôn nao vừa thấp thỏm, không biết bạn học mới, thầy cô mới sẽ ra sao.
Sau khi chuẩn bị bữa sáng, mẹ Tô chải tóc cho cô, buộc một chùm đuôi ngựa trước rồi tết vô số bím tóc nhỏ. Bà nói, bím tóc sẽ mang lại tâm trạng tốt, tâm trạng phải tốt thì học mới giỏi. Không hiểu sao ngày nào tâm trạng cô cũng tốt nhưng học hành vẫn chẳng tiến bộ.
Khi đến trường, gặp giáo viên chủ nhiệm và bạn học mới, Tô Dương cảm thấy trái tim như sắp vọt lên cổ họng, không dám hít sâu thở mạnh mà liên tục nín thở.
Sau khi tự giới thiệu bản thân, cô giáo chỉ về bàn thứ ba từ dưới lên: "Em xuống ngồi cùng với lớp trưởng Cố Hằng nhé."
Tô Dương bước đến chỗ ngồi vừa được phân, các bạn học trong lớp châu đầu ghé tai xì xào bàn tán, vô cùng tò mò về cô bạn mới chuyển đến.
Tô Dương liếc lớp trưởng một cái, cậu này đẹp trai thật. Hai tay cô ôm cặp sách, bước đến chỗ ngồi, mông chưa ngồi ấm, cặp chưa vào ngăn thì đã bị ai đó nhẹ nhàng chọt lên lưng.
"Cậu tên là Tô Dương hả?"
Tô Dương quay đầu, lúc này mới để ý thấy người ngồi ở phía sau cô còn đẹp trai hơn. Cô gật đầu, "Ừm."
Lục Duật Thành ngồi quỳ trên băng ghế cười vô cùng rạng rỡ, hắn lại hỏi: "Vậy nhũ danh của cậu là gì?"
Cố Hằng quay đầu: "Mau đọc bài đi, vào tiết cô còn kiểm tra bài cũ nữa đấy."
Lục Duật Thành mắt điếc tai ngơ, lại dùng ngón tay chọc chọc Tô Dương: "Này, nhũ danh của cậu là gì?"
Thật ra cậu ta cũng không biết có phải mỗi người đều sẽ có nhũ danh không, nhưng chính là muốn tìm chuyện để nói, hỏi han cô rất thú vị.
Tô Dương rất thành thật nhu thuận trả lời: "Nhũ danh của tớ là Đồng Đồng, Đồng trong tuổi thơ[1]."
[1] /tóngnián/ – Hán Việt: "Đồng niên" nghĩa là tuổi thơ.
Lục Duật Thành cười càng vui vẻ hơn nữa: "Đồng Đồng à?" Lại bổ sung thêm một câu: "Tên hay thật đấy."
Tô Dương: "…" Được khen ngợi nên hơi ngại ngùng quay đầu lên, bắt đầu mở sách Ngữ Văn ra. Cũng không biết trường học bên này đã dạy đến bài thứ mấy rồi.
Cô nhỏ giọng hỏi Cố Hằng: "Lớp trưởng, các cậu học đến bài thứ mấy rồi?"
Lục Duật Thành nhanh chóng rướn đầu lại gần: "Bài thứ mười ba."
Cố Hằng quay đầu, bất mãn nhìn cậu bạn. Lục Duật Thành làm như không thấy, cầm sách giáo khoa bắt đầu đọc bài.
Tô Dương cũng quay đầu, khẽ nói: "Cảm ơn cậu."
Lục Duật Thành đặt sách ngữ văn xuống, lật đến trang bìa: "Cậu có biết tớ tên là gì không?" Sau đó đem cuốn sách xoay lại, cho cô xem nhãn tên.
Tô Dương chỉ biết được chữ thứ nhất là chữ cuối cùng, cô chớp chớp mắt, sau đó lắc đầu: "Tớ không biết chữ ở giữa."
Lục Duật Thành nói: "Cậu đoán thử xem." Lại bổ sung: "Đoán sai cũng không sao."
Tô Dương mím môi: "Lục Luật[2] Thành?"
[2] /lǜ/: Hán Việt – Luật: Luật pháp, luật lệ, quy luật.
Lục Duật Thành lắc đầu.
Tô Dương lại đoán: "Lục Tân[3] Thành?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!