Trước cửa sổ sát đất, người đàn ông duỗi cánh tay dài kéo tấm rèm ra, ánh nắng của sớm tinh mơ lập tức chiếu vào phòng. Anh chìm đắm trong sắc màu của bình minh, toát lên vẻ lạnh lùng, trưởng thành, gợi cảm và đầy nam tính…
Người đàn ông cúi đầu, từ tốn cài khuy áo sơ mi một cách nghiêm túc.
Tô Dương nhất thời ngắm đến mê mẩn.
Anh bỗng ngước mắt, giọng dứt khoát: "Hôm nào em rảnh thì mình tới cục dân chính nhé."
Tô Dương vẫn còn đang lạc trong cõi thần tiên.
Thấy cô mơ màng, người đàn ông trấn tĩnh nhìn cô vài giây, song cô vẫn chẳng hề phản ứng. Anh mất kiên nhẫn lặp lại lần nữa: "Hôm nào em rảnh thì mình tới cục dân chính nhé."
Tô Dương hoàn hồn, vài giây sau mới cau mày: "Anh vừa bảo gì cơ? Tới cục dân chính ấy hả?"
"Ừ."
Tô Dương nhìn anh: "Mình tới đó làm gì?"
"Ly hôn." Người đàn ông bình tĩnh đáp.
Tô Dương ngơ ngẩn, thật lâu sau mới tuồn ra hai chữ: "Lý do?"
Lý do của việc ly hôn.
Mà dù có ly hôn thì cũng phải do cô đề ra trước mới đúng.
Cài hết một hàng khuy, ngón tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông vuốt phẳng cổ tay áo, bắt đầu cài khuy ở nơi đó: "Đã ba tháng nay chúng ta chưa sinh hoạt vợ chồng, vậy đã đủ chưa?"
Tô Dương toan phản bác đôi câu, nhưng khi mở miệng thì lại chẳng nói nên lời.
Cảnh tượng dần mờ nhạt, người đàn ông ở trước mắt cũng trở nên mơ hồ.
"Cháu ơi, cháu tỉnh lại đi, máu chảy ngược vào ống kim rồi kìa!"
Tô Dương giật mình mở choàng mắt, tiếng bản tin thời sự đêm truyền đến từ chiếc tivi trên vách tường. Cô vô thức nhìn khắp bốn phía, đâu đâu cũng là bình dịch. Ý thức trở lại, cô đang ở trong phòng truyền dịch khẩn cấp của bệnh viện.
Vì ban ngày phải chụp cho một sao nữ, cô đã nán lại giữa trời tuyết suốt mấy tiếng đồng hồ, tối đến về nhà cả người rệu rã, nửa đêm bắt đầu lên cơn sốt cao. Khi thực sự không chịu nổi nữa, cô mới tới bệnh viện để truyền nước biển, ai ngờ lại ngủ thiếp đi.
Không những thế, hình như cô còn thấy một giấc mơ.
Cô hơi hơi nhíu mày, đúng, là một giấc mơ.
May mà chỉ là mơ thôi.
Tuy nhiên, trong giấc mơ ấy có một sự thật không thể chối cãi, ấy chính là việc họ đã chưa sinh hoạt vợ chồng suốt ba tháng trời.
"Bác gọi y tá giúp cháu rồi, lần sau truyền nước nhớ đưa cả người nhà theo nhé. Chẳng may cháu mà ngủ gật thì sẽ xảy ra chuyện lớn đấy." Bác gái ngồi ở phía đối diện khiến tình huống nghe có phần trầm trọng.
Tô Dương hoàn hồn, cười khẽ: "Cháu cảm ơn bác ạ."
Cô vẫn còn phải truyền hai bình dịch, nơi ghim kim phồng lên vì vừa ngủ, chỉ có thể rút kim ra rồi ghim lại. Khi y tá thực hiện động tác, cô toan nắm lấy tay của người bên cạnh theo thói quen, song chợt nhận ra rằng bên người chỉ là một chỗ ngồi trống không.
Trong túi truyền ra tiếng rung, có tin nhắn được gửi đến. Tô Dương mở di động, thấy người đại diện Đinh Thiến gửi cho cô một đường link video, tiếp đó là một tin nhắn văn bản.
[Đúng là cực phẩm trong cánh trai đẹp, bảo sao có nhiều thiên kim tiểu thư xếp hàng để được lên giường với anh ấy thế.] Theo sau là một hàng emoji cười xấu xa Tô Dương mở đường link, vừa nhìn đoạn mở đầu đã ấn tạm dừng, hỏi Đinh Thiến: [Ở đâu ra thế?]
Đây là video được quay vào lúc mười giờ sáng tại sở giao dịch chứng khoán New York.
Đinh Thiến: [Một phóng viên tài chính kinh tế vừa đăng lên Weibo, thoắt cái đã có hơn mười ngàn lượt share. À đúng rồi, fan cuồng của Tưởng Bách Xuyên đấy.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!