Phòng Ngôn thấy Phòng Nhị Hà cuối cùng cũng hiểu ý mình, bèn vui vẻ mỉm cười.
Phòng Nhị Hà nói: "Nhưng ngoài đồng cũng chẳng có gì hay ho, cha với anh con phải đi làm, con ở nhà ngoan ngoãn với mẹ và chị con, biết không?"
Lúc này, Vương thị đã đi tới, nói: "Nhị Ni ơi, con lại đây, mẹ ở nhà dạy con thêu thùa được không?" Vừa nói Vương thị vừa xoa tóc Phòng Ngôn.
Phòng Ngôn vừa nghe thêu thùa đã thấy hơi đau đầu. Nàng biết, ở thời cổ đại, phận làm con gái là nhất định phải biết may vá thêu thùa. Chuyện này nàng cũng không phải là ghét bỏ gì, nhưng cứ nghĩ đến đống chỉ lằng nhằng, rồi cảnh Phòng Đại Ni xỏ kim luồn chỉ lúc trước, là nàng đã thấy không muốn làm rồi.
Nàng vội quay người, đứng sát bên Phòng Nhị Hà, níu níu quần áo ông, nhìn ông. Con không muốn thêu thùa đâu, cha ơi, cha phải giúp con đó nha. Người ta đều nói cha là người tình kiếp trước của con gái, cha hẳn là sẽ cưng chiều con gái hơn phải không.
Quả nhiên, Phòng Nhị Hà nhìn vẻ mặt của con gái, bắt đầu do dự: "Mình ơi, hay là... cứ để nó đi theo đi?"
Vương thị nhíu mày, bà là con gái lớn lên ở trấn trên, từ nhỏ không phải chịu khổ bao giờ, cũng chưa từng xuống ruộng làm đồng. Mấy hôm trước tuy bà có đề nghị ra đồng làm việc, nhưng bà cũng không mong con gái mình phải chịu cái khổ này.
"Nhị Ni ơi, hay là mẹ ở nhà dạy con luyện chữ nhé?" Vương thị lại đưa ra một hoạt động khác.
Phòng Ngôn nghe vậy, tuy có chút háo hức, cũng rất muốn biết chữ, nhưng hiện tại nàng muốn nhất là được ra đồng xem một chút, ra ngoài xem một chút, để thấy cái thế giới mà mình sắp phải sống cả đời này.
Vì thế, nàng vẫn không hề lay chuyển. Lần này, nàng không chỉ nhìn cha, mà còn nhìn sang anh cả. Nàng phát hiện, anh cả nàng là người học sách vở, lại rất điềm đạm, nên địa vị trong nhà cũng rất cao.
Anh cả cũng không làm nàng thất vọng, suy nghĩ một lát rồi nói: "Cha mẹ, hay cứ để em gái đi theo đi. Em ấy từ nhỏ cũng ít khi ra khỏi cửa, bây giờ bệnh tình vất vả mới tốt lên, ra ngoài xem một chút cũng hay, biết đâu ra ngoài tâm trạng vui vẻ, bệnh lại càng nhanh khỏi."
Phòng Ngôn vừa nghe, liền quay người ôm chầm lấy anh cả.
Phòng Đại Lang ngạc nhiên xoa xoa tóc nàng, nhìn cha mẹ mình.
Vương thị nghe con trai nói xong, liếc nhìn con gái, lại nhìn Phòng Nhị Hà, nói: "Ừ, nếu các con đều nói vậy, thì đi thôi."
Phòng Nhị Lang lúc này cũng chạy tới đảm bảo: "Mẹ, mẹ yên tâm, con với cha và anh cả nhất định sẽ trông chừng em gái cẩn thận."
"Mấy đứa trên đường lỡ gặp ai, phải bảo vệ em gái cho tốt, đừng để họ nói này nói nọ, biết không." Đây cũng là điều Vương thị lo nhất, mấy hôm trước con gái bà đã bị người ta nói, tủi thân không chịu nổi. Bà sợ giờ ra ngoài lại bị người ta nói, tuy bà biết bệnh tình con gái đã khá hơn, nhưng rốt cuộc vẫn chưa khỏi hẳn.
Vẻ mặt Phòng Đại Lang cũng trở nên nghiêm túc, cậu gật đầu nói: "Vâng, con biết rồi, mẹ, con nhất định sẽ trông chừng em gái."
"Ừ, vậy thì tốt. Nếu Nhị Ni mệt thì đưa em về sớm một chút nghe." Vương thị dặn.
"Vâng, con biết rồi, mẹ."
Lúc đi, Phòng Ngôn lại chạy tới ôm Vương thị một cái, rồi còn quay người vẫy vẫy tay với bà.
Ra khỏi cửa rồi, Phòng Ngôn mới phát hiện, nhà mình đúng là ở tít phía tây của thôn. Phía tây lúc này không giống với phía tây ở nông thôn thời hiện đại. Đừng nói hàng xóm, nhà gần nhất cũng cách nhà họ tới khoảng 50 mét. Đi thêm chút nữa là tới núi Đại Sơn. Nhà họ cách núi Đại Sơn còn gần hơn cách người trong thôn.
Phòng Nhị Lang thấy Phòng Ngôn cứ nhìn chằm chằm ngọn núi, liền chạy tới đi bên cạnh nàng, thì thầm: "Anh nói em nghe nè, mấy bữa trước anh có lên núi xem rồi, trên đó có gà rừng với thỏ nữa, đợi em hết bệnh, anh dẫn em đi, chịu không?"
Phòng Ngôn vừa nghe, mắt liền sáng rỡ, gà rừng đó! Nàng chưa thấy bao giờ! Nghe nói gà rừng chạy trên núi còn ngon hơn gà nhà nuôi, không biết có thật không. Còn thỏ nữa, nghĩ đến mùi vị thịt thỏ, nước miếng sắp chảy ra tới nơi. Tiếc là nàng cũng chỉ được ăn lúc còn nhỏ, lớn lên rồi chưa được ăn lại thịt thỏ bao giờ.
Nàng nhìn Phòng Nhị Lang với vẻ mặt đầy mong đợi, rất muốn nói với cậu, hay giờ anh dẫn em đi đi, em không có bệnh, thật đó. Nhưng ý nghĩ này còn chưa kịp thực hiện, đã bị một câu của Phòng Đại Lang dập tắt.
"Nhị Lang, em lại nói gì với em gái đó? Trên núi có dã thú qua lại, em dắt em gái đi, lỡ gặp phải dã thú thì làm sao? Em chạy nhanh, lỡ em gái bị dã thú làm bị thương thì sao?"
"Em đi mấy lần có thấy con dã thú nào đâu." Nhị Lang không phục lẩm bẩm. Rõ ràng là cậu ta sợ cái uy của ông anh mình, không phục nhưng cũng không dám nói lớn tiếng.
Đi phía trước, Phòng Nhị Hà nghe được, cười nói: "Bây giờ thì không có dã thú, nhưng hồi cha còn nhỏ, trong thôn mùa màng thất bát, nhiều người đều vào núi săn bắn. Có một lần, một đám thợ săn chạy sang một ngọn núi khác, kết quả gặp phải cọp, lần đó á, thương vong vô số. Cũng may con cọp đó không có ý định vượt qua ngọn núi, nên mấy người chạy nhanh đã may mắn thoát được. Từ đó về sau, thôn mình không mấy ai dám vào sâu trong đó săn nữa. Nhưng mà, vẫn phải có người làm thôi.
Rốt cuộc có người không rành trồng trọt, vẫn phải dựa vào săn b.ắ. n để sống."
Phòng Nhị Lang nghe vậy, mắt sáng rực nhìn cha mình, như muốn Phòng Nhị Hà kể thêm nhiều chuyện về săn bắn. Chỉ tiếc, Phòng Nhị Hà không mấy hứng thú với mấy chuyện này, nên nói vài câu rồi thôi, không nhắc tới nữa.
Cuối cùng, Phòng Nhị Lang tổng kết: "Nói vậy là ngọn núi này của mình vẫn rất an toàn, vẫn đi được đúng không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!