Chương 48: (Vô Đề)

"Thôi, đừng nói gì nữa, chúng ta thu dọn đồ đạc đi." Phòng Nhị Hà nghĩ, không trêu vào thì trốn, cứ lên huyện thành trước đã.

Quay đầu lại bắt đầu thu dọn đồ đạc, ông mới phát hiện Cao Đại Sơn vẫn còn đứng bên cạnh. Phòng Nhị Hà đã bị tức đến hồ đồ, quên mất sự tồn tại của Cao Đại Sơn, lúc này vội vàng nói: "Hôm nay may mà có cậu ở đây, cảm ơn đại huynh đệ."

Cao Đại Sơn lắc đầu: "Không có gì, đại thúc. Xem ra cũng không có chuyện gì, mọi người cứ bận đi ạ."

Phòng Nhị Hà thấy nhà mình đang loạn cả lên, nói: "Ai, được. Hôm nào qua nhà ta ăn cơm, nhà ta ở ngay chân núi thôn Phòng gia."

"Vâng." Cao Đại Sơn thấy ở đây đang bận, cũng không nói lời khách sáo gì, lúc đi tới cửa, cậu quay đầu lại hỏi: "Cả nhà đại thúc chuẩn bị lên huyện thành ạ?"

"Ai, đúng vậy, cả nhà ta tính lên huyện thành làm ăn. Sau này không mở cửa ở đây nữa."

Cao Đại Sơn tiếc nuối gật gật đầu, rồi rời đi.

Phòng Nhị Hà cũng chỉ huy mọi người, dọn đồ đạc lên xe đẩy tay. Bởi vì đồ đạc quá nhiều, nên một lần dọn không hết. Phòng Nhị Hà tính hôm nay hoặc ngày mai sẽ tranh thủ qua đây thêm một chuyến nữa.

Sau khi đồ đạc được dọn lên xe, cả nhà không ai nói một lời mà đi về thôn. Lý thị và Hứa thị cũng mang tâm trạng mất mát về nhà.

Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang thấy cha mẹ đem hết đồ đạc về nhà, cũng sững sờ. Tuy rằng hôm qua vừa mới nói, nhưng hôm nay đột nhiên dọn về hết, vẫn có chút quá đột ngột.

Từ sắc mặt của Phòng Nhị Hà và Vương thị, anh em Phòng Đại Lang cũng đoán được phần nào sự việc.

"Cha, hôm nay lại có người đến gây sự ạ?" Phòng Đại Lang bước ra hỏi.

"Ai, đừng nói nữa, hôm nay vừa bán xong, thì thấy có mấy người xông vào quán đập phá đồ đạc." Vương thị nhắc tới chuyện này vẫn còn thấy bất đắc dĩ và có chút sợ hãi.

"Cái gì! Lại có người đến đập phá đồ đạc? Là ai? Lại là nhà họ Chu sao?" Phòng Nhị Lang tức giận nói.

Phòng Nhị Hà thở dài một hơi: "Ai, lần này không phải nhà họ Chu, là người của nhà họ Triệu. Nhưng mà, cũng là vì chuyện của nhà họ Chu mà ra, hôm qua bọn họ thấy người nhà họ Chu lại đến quán ta gây sự, nên hôm nay qua đuổi chúng ta đi."

Phòng Đại Lang nghe Phòng Nhị Hà nói xong, mắt nheo lại, thật là khinh người quá đáng. Cậu thầm thề trong lòng, những kẻ này, sau này cậu sẽ không bỏ qua.

Nhưng ngoài miệng cậu lại không nói vậy, cậu bình tĩnh: "Cha mẹ, em gái, họ có đập trúng mọi người không? Mọi người có bị thương không?"

Phòng Ngôn nói: "Anh cả yên tâm, chúng em đều không bị thương."

"Ừm, không bị thương là tốt rồi. Nếu họ đã đến gây sự, chúng ta cũng không cần phải đến đó nữa, lát nữa con sẽ cùng cha lên huyện thành xem xét." Phòng Đại Lang điềm tĩnh nói.

Vương thị nghĩ nghĩ, cau mày: "Nhưng mà… Đại Lang, chúng ta còn mười mấy ngày tiền thuê nhà nữa, lẽ nào cứ thế bỏ qua sao?"

Ting Ting Tang Tang

- vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Phòng Đại Lang nói: "Mẹ, cậu không có ở trấn trên, chúng ta bây giờ không cần thiết phải cứng đối cứng với họ, cho nên, chuyện này chúng ta cứ tạm lánh đi. Chờ sau này cậu về rồi hẵng nói."

Phòng Nhị Hà gật đầu: "Ừm, Đại Lang nghĩ giống cha. Tuy hôm qua gã lưu manh nhà họ Chu đến gây sự không thành, nhưng hôm nay việc buôn bán cũng bị ảnh hưởng một chút. Hôm nay người nhà họ Triệu lại đến gây một trận như vậy, việc buôn bán nhà ta ngày mai không biết còn tệ đến mức nào. Hơn nữa chuyện cửa hàng trước đây, có lẽ rất nhiều người trên trấn vẫn còn nhớ. Chúng ta nếu tiếp tục làm ăn, cũng chưa chắc đã tốt được như trước.

Đến lúc đó còn phải đề phòng nhà họ Chu và nhà họ Triệu, chi bằng bây giờ cứ dừng lại. Chúng ta tranh thủ lên huyện thành xem xét."

Thu dọn đồ đạc xong, Phòng Nhị Hà, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Ni ba người cùng nhau đi huyện thành.

Hôm nay đi vào huyện thành cảm giác đã khác hôm qua. Hôm qua tuy cũng là đi tìm chỗ, nhưng nghĩ đến cửa hàng ở trấn trên còn hơn mười ngày nữa mới hết hạn, nên vẫn nghĩ cứ từ từ, không vội. Nhưng mà, hôm nay, họ đã xác định không ở trấn trên nữa, muốn lên huyện thành phát triển, cho nên cũng mang theo chút hương vị "liều c.h.ế. t một phen".

Họ tuy hôm qua đã quyết định sẽ tìm một sạp hàng ở chợ ngoài thành, nhưng vẫn ôm hy vọng với nội thành. Dù sao thì mười mấy năm qua, Phòng Nhị Hà vẫn luôn làm ăn ở cửa hàng trên trấn, cũng đã quen với những nơi như vậy.

Bọn họ chủ yếu là muốn đi xem thử vận may, xem có chỗ nào cho thuê nửa năm, hoặc vì lý do gì đó mà tiền thuê nhà rẻ hơn một chút không.

Ngoài người môi giới hôm qua, họ cũng cố gắng tìm xem có người môi giới nào khác không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!