Bởi vì mới từ trấn trên trở về, nên cả nhà nghỉ ngơi một lát, Phòng Nhị Hà liền dẫn Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Ni đi huyện thành.
Qua lời giải thích của Phòng Đại Lang, Phòng Ngôn biết huyện thành, trấn trên và thôn Phòng gia đại khái là một hình tam giác, đi huyện thành là đi về một hướng khác.
Bởi vì dạo gần đây uống tương đối nhiều nước linh tuyền, nên Phòng Ngôn còn chưa cảm thấy mệt đã tới nơi.
Nhìn thấy ba chữ "Huyện Nhậm Hưng", khóe miệng Phòng Ngôn cũng lộ ra nụ cười. Phòng Đại Lang nhìn dáng vẻ cười hì hì của Phòng Ngôn, hỏi: "Em gái, anh cả đố em, mấy chữ trên kia là gì?"
Cơ hội thể hiện thế này, Phòng Ngôn tự nhiên là không bỏ qua, cô ra vẻ đắc ý nói: "Em đương nhiên là nhận ra, Huyện Nhậm Hưng! Anh cả, đúng không?"
Phòng Đại Lang giơ ngón tay cái về phía nàng, Phòng Nhị Hà cũng khen cô biết nhiều chữ.
Sau khi qua cổng thành kiểm tra, ba cha con liền đi vào bên trong, lúc này Phòng Ngôn mới cảm thấy mình đã thoát khỏi cái từ "thâm sơn cùng cốc", cuối cùng cũng đến được một nơi có thể nhìn thấy đường phố đầy ắp người.
Tuy huyện thành này so với huyện thành ở đời sau vẫn nhỏ hơn nhiều, nhưng mà so với thôn Phòng gia, so với trấn trên thì đã lớn hơn. Đương nhiên, cũng sầm uất hơn nhiều.
Bởi vì đây là lần đầu tiên Phòng Ngôn đến huyện thành, cô đối với cái gì cũng vô cùng tò mò, nhìn chỗ này, ngó chỗ kia. Phòng Nhị Hà cũng không dám buông tay cô ra. Phòng Đại Lang tuy cũng là lần đầu tiên đến đây, nhưng cậu bình tĩnh hơn Phòng Ngôn nhiều. Chỉ dùng khóe mắt liếc nhìn những thứ mình thấy hứng thú.
Đột nhiên, Phòng Ngôn nhìn thấy một cửa hàng bán bánh bao, cô đi qua hỏi: "Bác gái ơi, bánh bao này bao nhiêu tiền một cái ạ?"
Bác bán bánh bao thấy Phòng Ngôn đáng yêu, cũng cười nói: "Cô nương nhỏ, bánh bao nhân thịt ba văn tiền, nhân chay hai văn tiền."
"Thế nhân thịt có những nhân gì ạ?"
"Có nhân thịt cải trắng, còn có nhân thịt rau cần."
"Nhân chay thì sao ạ?"
"Nhân chay có trứng gà hẹ, còn có cải trắng, các loại nhân khác bán hết rồi."
Phòng Ngôn gật gật đầu: "Vậy bác gái cho cháu một cái nhân chay cải trắng với một cái nhân thịt cải trắng." Nói rồi, cô liền thò vào túi nhỏ của mình lấy tiền.
Số tiền này đều là nàng xin từ chỗ Phòng Nhị Hà, lúc cô ở trấn trên phụ giúp, cô từng nói đùa là muốn Phòng Nhị Hà trả tiền công cho cô và Phòng Đại Ni, sau khi kiếm được nhiều tiền, Phòng Nhị Hà và Vương thị thương con gái, thấy chúng cũng không tiêu xài lung tung, nên mỗi ngày cho hai văn tiền.
Phòng Ngôn trước nay không tiêu tiền, cho nên cô vẫn còn kha khá.
Phòng Nhị Hà tiến lên kinh ngạc hỏi: "Ngôn tỷ nhi, con đói bụng à?"
Phòng Ngôn kéo tay Phòng Nhị Hà: "Cha, con muốn ăn." Phòng Nhị Hà còn định nói gì đó, nhưng thấy Phòng Ngôn nháy mắt với mình, ông liền biết con gái chắc là có ý gì đó, nên cũng không nói gì thêm.
Mua xong, Phòng Đại Lang hỏi: "Em gái mua mấy cái bánh bao này làm gì?"
"Anh cả, đương nhiên là để nếm thử hương vị bánh bao ở huyện thành thế nào. Sau này chúng ta cũng muốn đến huyện thành bán bánh bao, cho nên phải tìm hiểu rõ tình hình bán bánh bao ở đây chứ!" Phòng Ngôn chậm rãi nói.
Phòng Đại Lang nghe xong, làm một động tác "xin mời": "Em gái quả nhiên thông tuệ. Chỉ là không biết, chúng ta có cần mua thêm ở mấy nhà khác không?"
Phòng Ngôn thấy Phòng Đại Lang hiểu ý nhanh như vậy, nói: "Đương nhiên là cần rồi. Chúng ta không mua ở mấy quán nhỏ, chúng ta mua ở mấy tiệm bánh bao lớn ấy."
Phòng Nhị Hà nghe con gái và con trai bàn bạc, cũng đi theo họ mua bánh bao.
Mua bánh bao ở mấy nhà xong, họ cũng đi hỏi thăm giá thuê nhà. Họ cứ tùy tiện đi vào hỏi, có mấy nhà thì nói cho họ, có mấy nhà còn chẳng thèm đếm xỉa.
Sau đó, có một nhà nhắc nhở họ, họ mới biết, là có thể đi tìm người môi giới. Trước đây lúc ở trấn trên, cửa hàng của Phòng Nhị Hà là do cậu cả bên vợ lo liệu giúp. Nhất thời ông cũng không nhớ ra là có thể đi tìm người môi giới.
Ba cha con đi theo chỉ dẫn của người qua đường, tìm đến chỗ người môi giới, người môi giới cho họ xem sổ ghi giá thuê nhà. Cửa hàng ở mặt đường sầm uất, tiền thuê một năm khoảng 50 đến 80 lạng, ở những con phố kém hơn một chút, tiền thuê từ 30 đến 50 lạng, những chỗ hẻo lánh hơn nữa cũng có giá 20 lạng. Đó đã là khu ngoại thành của huyện lỵ rồi.
Phòng Nhị Hà nhìn những mức giá thuê này, mày nhíu chặt lại. Đừng nói là chỗ tốt, số tiền nhà họ có ngay cả cửa hàng tồi tàn nhất cũng không thuê nổi.
Thấy Phòng Nhị Hà không nói gì, người môi giới liếc nhìn quần áo trên người họ, lại xem vẻ mặt của họ, cũng biết mấy người này không thuê nổi. Gã vừa định thu sổ lại, thì nghe có một bé gái hỏi: "Chú ơi, mấy cửa hàng này đều phải trả tiền thuê theo năm ạ? Có thể trả nửa năm một lần không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!