Chương 44: (Vô Đề)

Phòng Nhị Hà nghe những lời của mọi người xung quanh, vô cùng cảm động. Nhớ năm đó, lúc ông còn làm nghề mộc, cũng gặp phải lưu manh, nhưng không có một ai đứng ra nói giúp ông. Bây giờ, mọi người đều rất thật lòng giúp đỡ ông, khen ngợi ông.

Lúc này, tâm trạng của ông vô cùng phức tạp.

Ông quay đầu nhìn cô con gái út đang nói chuyện với lang trung, ông biết, thật ra không phải là bà con làng xóm trở nên biết lẽ phải, trở nên lương thiện. Mà là cách làm vừa rồi của con gái ông đã khiến mọi người tin tưởng họ.

Trước khi con gái ông xuất hiện, trong đám đông cũng có những tiếng phản đối, mơ hồ còn có thể nghe thấy người ta c.h.ử. i ông. Nhưng sau khi con gái ông dẫn lang trung tới, mọi người bị lời nói của con bé dẫn dắt, bắt đầu từ từ phát hiện ra chân tướng. Cũng đã xoay chuyển được cái nhìn của mọi người.

Nhưng mà, dù sao đi nữa, nếu không có sự giúp đỡ của mọi người xung quanh, hôm nay ông cũng không qua được cửa ải này.

Sau khi đám đông giải tán, Phòng Ngôn dẫn Phòng Nhị Hà đến cảm ơn vị lão lang trung.

Vương lang trung ban đầu cũng không hiểu là có chuyện gì, sau đó nhìn một hồi cũng dần dần hiểu ra. Ông hình như đã bị người ta kéo vào một cuộc tranh chấp, ông vốn không thích dính vào phiền phức, nhưng thấy gã kia rõ ràng là một kẻ lừa đảo, lại còn định bôi tro trát trấu lên người ông, ông liền có chút không vui. Vì vậy, mới mở miệng nói vài câu.

Huống hồ, lúc đầu Phòng Ngôn cũng đã đưa cho ông hai mươi văn tiền.

Cuối cùng, ông cũng chỉ là chạy qua một chuyến, mà lại kiếm được không hai mươi văn. Sau khi nhận lời cảm ơn của Phòng Nhị Hà, ông cũng rời đi.

Thấy mọi người đều đã đi hết, Phòng Nhị Hà nhìn Phòng Ngôn định hỏi gì đó, nhưng Phòng Ngôn lắc đầu, ra hiệu ông về nhà rồi hẵng nói.

Hai người đi vào trong quán, Vương thị sốt ruột tiến lên hỏi: "Ông nó à, vừa nãy có chuyện gì vậy? Sao lại có người ăn đồ ăn của ta mà bị đau bụng? Đồ ăn nhà ta đều sạch sẽ mà!"

Lý thị cũng tiến lên: "Đúng vậy, nhị bá, mấy người chúng tôi trước khi nấu cơm đều rửa tay rất sạch sẽ, tuyệt đối không có gì không sạch sẽ."

Bà cũng sợ thật sự có người ăn vào bị tiêu chảy, đến lúc đó lỡ như trách nhiệm này đổ lên đầu các bà, công việc này của bà chắc là không giữ được.

Hứa thị nhìn bộ dạng của mọi người, cũng căng thẳng vô cùng, trong lòng bà cũng rất sợ hãi, một là sợ thật sự có người ăn bị tiêu chảy, hai là sợ mình không được làm việc ở đây nữa. Trong nhà bà quá túng thiếu, vất vả lắm mới có được công việc này, con cái thỉnh thoảng cũng được ăn thịt, bà thật sự không nỡ mất đi công việc này! Nhà bà có đến hai thằng con trai, đứa nào ăn cũng khỏe, bà sắp nuôi không nổi nữa rồi.

Phòng Nhị Hà nhìn vẻ mặt sốt ruột của mọi người, bình tĩnh lại, nói: "Mọi người đừng vội, vừa nãy chỉ là hiểu lầm thôi, cũng không có ai ăn đồ nhà ta mà bị tiêu chảy cả."

Nghe vậy, Lý thị và Hứa thị đều thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có Vương thị vẫn còn rất lo lắng, bà từ nhỏ đã lớn lên ở trấn trên, Phòng Nhị Hà cũng buôn bán đã lâu, vừa nhìn thấy chuyện này, bà liền cảm thấy có gì đó không ổn. Với lại, vẻ mặt của con gái hình như cũng không đúng lắm, cả hai cha con mặt mày đều có chút đăm chiêu.

Nhưng mà, nếu Phòng Nhị Hà không nói, bà cũng biết bây giờ không phải là lúc để hỏi, thế là, bà cũng ngậm miệng, giả vờ như không biết.

Dọc đường về, Phòng Ngôn, người ngày thường nói nhiều nhất, lại không nói một câu nào, dường như đang suy nghĩ chuyện gì. Ngay cả lúc Phòng Đại Ni gọi mấy lần cô cũng không chú ý.

"A?" Phòng Ngôn đang suy nghĩ xem chuyện vừa rồi nên làm thế nào, thì Phòng Đại Ni đột nhiên kéo cô một cái.

"A cái gì mà a, đằng trước có tảng đá to thế kia mà em không thấy à! Nghĩ gì mà chuyên tâm vậy, đường cũng không thèm nhìn. Đi đường phải cẩn thận chứ!" Phòng Đại Ni cười nói.

Phòng Ngôn lúc này mới hoàn hồn lại: "Ồ ồ, em biết rồi, cảm ơn chị cả."

Nghe Phòng Ngôn nói cảm ơn, Phòng Đại Ni dỗi: "Hai chị em mình mà còn khách sáo gì chứ!"

Ting Ting Tang Tang

- vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Phòng Ngôn nhất thời cũng không chú ý mình vừa nói gì, thuận miệng nói cảm ơn, lúc này cũng cảm thấy không ổn lắm, liền ôm lấy cánh tay Phòng Đại Ni làm nũng: "Vâng vâng, em không nói cảm ơn nữa, chị cả đối với em là tốt nhất."

Đúng vậy, cô còn có gì phải lo lắng, còn có gì không thỏa mãn nữa đâu. Kiếp trước thứ cô mong muốn nhất chính là cha mẹ và anh chị em, kiếp này tất cả đều đã ban cho cô, cô nên cảm tạ trời xanh, cảm tạ bọn họ đã ban cho cô tất cả sự ấm áp này.

Cho nên, vì sự ấm áp này, cô nhất định phải càng thêm nỗ lực, càng thêm cố gắng. Giải quyết hết tất cả mọi chuyện, kiếm thật nhiều tiền! Phòng Đại Ni thấy Phòng Ngôn quấn quýt mình như vậy, cũng vui vẻ mím môi cười.

Về đến nhà, sắc mặt Phòng Nhị Hà liền tối sầm lại. Vừa nãy có người ngoài ở đó, ông không tiện nói gì, lúc này về đến nhà, ông cũng không cần phải cố kỵ, cũng thật sự là không cười nổi.

Đóng cửa lớn lại, ông gọi cả hai cậu con trai đang đọc sách ra, cả nhà quây quần lại bắt đầu bàn bạc chuyện này.

Phòng Nhị Hà nhìn mọi người đã đông đủ, đầu tiên là im lặng một lúc, sau đó nhắm mắt lại. Như thể đột nhiên nghĩ thông suốt điều gì, ông mở bừng mắt ra, nói: "Cha không thể không thừa nhận, suy nghĩ của một mình cha chưa chắc đã tốt, cũng chưa chắc đã đúng. Cha có tuổi rồi, ngược lại không bằng đầu óc linh hoạt của bọn trẻ các con. Trước đây lúc cha làm ăn buôn bán, nhiều lần bị làm khó dễ, làm bao nhiêu năm cũng không nên cơ nghiệp gì, điều đó cũng cho thấy cha có lẽ không phải là người có duyên với buôn bán."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!