Chương 16: (Vô Đề)

"Vừa rồi ca ca có đọc qua." Phòng Ngôn nhìn Phòng Đại Lang nói.

Mắt Phòng Đại Lang sáng lên, kinh ngạc hỏi: "Nhị ca con vừa đọc qua, muội nghe nó đọc mấy lần, nên nhớ được?"

Phòng Ngôn lắc đầu, nói: "Mấy hôm trước ca ca cũng đọc."

Đúng vậy, lần đầu tiên nàng đến thư phòng, Phòng Nhị Lang đã đọc bài này. Lúc đó Phòng Đại Lang còn giảng giải cho hắn. Chỉ là lúc đó Phòng Ngôn ngủ gật mà thôi.

Nghĩ nghĩ, nàng lại nói thử: "Trước đây đại ca cũng đọc qua rồi."

Chắc là nàng đã từng nghe Phòng Đại Lang đọc rồi đi? Nếu Phòng Đại Lang đã bắt đầu kiểm tra bài vở của Phòng Nhị Lang, chắc chắn là đã học từ trước. Với thói quen thích nghe đọc sách trước đây của nàng, chắc mọi người đã đọc không ít sách cho nàng nghe rồi.

Phòng Đại Lang tuy không nhớ rõ có đọc bài này cho Phòng Ngôn nghe hay không, nhưng ông đúng là đã đọc rất nhiều sách cho muội muội nghe. Dù vậy, ông vẫn cảm thấy muội muội nhà mình quá thông minh, mới nghe mấy lần đã nhớ được.

Chẳng lẽ muội muội của ông có bản lĩnh nghe qua là nhớ sao? Nghĩ đến đây, ông nín thở, hỏi: "Nhị Ni nhi, muội có thể học thuộc lại cho đại ca nghe được không?"

Phòng Ngôn nghĩ nghĩ, đương nhiên là không thể, nàng nghe mấy lần, chỉ có thể nhớ đại khái. Mà câu này sở dĩ nhớ được là vì nàng vừa nhìn chằm chằm vào sách xem, Phòng Nhị Lang lại lặp đi lặp lại câu sai này rất nhiều lần.

Vì thế, nàng rất thành thật lắc đầu: "Không thuộc."

"Vậy sao muội biết nhị ca con học sai?" Phòng Đại Lang có chút không hiểu. Nếu không thuộc sao biết nhị đệ học sai? Phòng Ngôn nghĩ, đúng là không thể giải thích nổi, thế là, với thân phận của một người từng bị "ngốc", nàng giả vờ ngơ ngác lắc đầu.

Tuy muội muội không phải là người nghe qua là nhớ, nhưng điều này vẫn khiến Phòng Đại Lang vô cùng vui mừng. Ít nhất, muội muội nhà ông không hề ngốc nghếch. Hơn nữa, xem ra còn rất có thiên phú đọc sách. Đáng tiếc, không phải là con trai.

Ông cảm thấy, có thể thử dạy Nhị Ni nhi học chữ.

Bất quá, việc cấp bách cần giải quyết trước mắt vẫn là vấn đề Phòng Nhị Lang không thích đọc sách.

"Nhị Lang, câu này con đúng là học sai rồi, đến muội muội cũng phát hiện ra. Con nói xem con có mất mặt không? Nếu ta còn phát hiện con không nghiêm túc như vậy, thì coi chừng cây thước!" Phòng Đại Lang cười nói.

Phòng Nhị Lang sợ nhất là vẻ mặt này của đại ca, mỗi lần vẻ mặt này xuất hiện, đảm bảo không có chuyện gì tốt. Hắn lí nhí nói: "Biết rồi, đại ca, con nhất định sẽ nghiêm túc học bài."

Sau khi đảm bảo với đại ca nhà mình xong, Phòng Nhị Lang nhìn Phòng Ngôn, trong lòng cũng dâng lên một cỗ khí thế. Đến muội muội cũng biết hắn học sai, hắn thật sự cảm thấy không còn mặt mũi nào.

Phòng Ngôn chống cằm, lặng lẽ nhìn bộ dạng hừng hực khí thế của Phòng Nhị Lang, tiểu nhân trong lòng vui vẻ gật đầu. Xem ra việc nàng giám sát vẫn rất có hiệu quả, đấy, Phòng Nhị Lang bắt đầu nghiêm túc học bài rồi.

Phòng Nhị Lang một khi đã nghiêm túc thì học bài rất có hiệu quả. Trẻ con tuổi này đầu óc vốn nhanh nhạy, chỉ mất một nén nhang, Phòng Nhị Lang đã học thuộc làu làu.

Phòng Đại Lang cười gật gật đầu, nói: "Xem ra sau này lúc con học bài phải có muội muội ở bên cạnh. Như vậy con mới không dám lười biếng."

Phòng Nhị Lang chột dạ cúi đầu.

Phòng Nhị Ni nhi cười hì hì nhìn hai huynh đệ, nàng cũng nghe một lúc rồi, có thể đi được rồi.

Đi đến gian Tây, nàng phát hiện Phòng Đại Ni nhi và Vương thị vẫn đang thêu thùa. Vương thị mới thêu không bao lâu, nhưng Phòng Đại Ni nhi đã thêu rất lâu rồi. Nàng đi qua kéo kéo tay Phòng Đại Ni nhi: "Tỷ tỷ, nghỉ một lát đi."

Vương thị nghe thấy, cười nói: "Quả nhiên Đại Ni nhi nhà ta thường ngày không uổng công thương con, đã biết xót tỷ tỷ rồi. Đại Ni nhi, con thêu cũng lâu rồi, hay là ra chơi với muội muội một lát đi, cứ cắm mặt vào cái này mãi, hại mắt lắm."

Phòng Đại Ni nhi xoay xoay cái cổ có chút mỏi, nói: "Vâng, thưa nương."

Phòng Nhị Ni nhi vui vẻ kéo Phòng Đại Ni nhi đi về phía cổng lớn, Phòng Đại Ni nhi dừng bước nói: "Nhị Ni nhi, bên ngoài không có gì vui đâu, ở trong nhà chơi không được sao?"

Phòng Nhị Ni nhi lắc đầu: "Ra ngoài đi mà, tỷ tỷ."

"Không được, nương nói không cho muội ra ngoài." Phòng Đại Ni nhi từ chối đề nghị của Phòng Nhị Ni nhi.

"Chỉ ở sau nhà thôi cũng không được sao?" Phòng Nhị Ni nhi đáng thương nhìn Phòng Đại Ni nhi. Phòng Đại Ni nhi nghĩ nghĩ, dù sao cũng không đi xa, liền mềm lòng đồng ý.

Phòng Ngôn vui mừng khôn xiết, trong nhà nàng đã đi nát cả rồi, chẳng có gì mới mẻ. Nàng còn đang muốn bán rau trộn để kiếm chút tiền, sao có thể dậm chân tại chỗ được?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!