Chương 14: (Vô Đề)

Khi Phòng Ngôn đến nhà chính thì phát hiện trên bàn có thêm một đĩa rau sam. Hôm nay nàng đâu có hái? Là ai hái vậy? Phòng Đại Ni nhi cười nói: "Lúc rảnh rỗi hôm nay, ta ra hái ở sau nhà mình. Món này nhiều lắm, chỗ nào cũng mọc."

Phòng Ngôn nghe xong gật gù, phải rồi, loại rau này dễ sống vô cùng, hễ mọc là mọc cả vạt lớn.

"Ta cũng không hái hết, chỉ ngắt chút đọt non thôi, biết đâu mấy ngày nữa nó lại ra đọt mới."

Phòng Ngôn nói: "Tỷ tỷ, tỷ thông minh thật."

Phòng Đại Ni nhi che miệng cười: "Ôi chao, trước đây muội có biết nói đâu, ta còn tưởng muội ngốc nghếch, không ngờ giờ vừa nói được đã biết khen người ta, xem ra cũng lanh lợi lắm."

Phòng Ngôn cũng bật cười, chứ còn sao nữa, ta đây vốn thông minh mà.

Món rau lông heo được dọn lên còn được chào đón hơn cả rau sam.

"Không ngờ đấy, mấy thứ hồi nhỏ tưởng không ăn được hóa ra là do mình không biết cách làm. Món này trước ta ăn một lần xong là cạch tới già, đ.â. m rát cả người, như kim châm ấy. Không ngờ làm thế này xong lại giòn ngon đến vậy." Một người vừa tấm tắc gật gù vừa nói.

"Đúng thế, trước giờ ta có ăn rau dại đâu. Ra chợ mua về mấy lần mà làm kiểu gì cũng không nuốt nổi. Sau này thôi luôn. Ai ngờ món này lại có thể ngon thế này. Ăn mãi rau nhà trồng, giờ đổi sang rau dại thế này cũng có hương vị khác hẳn."

Tuy nhiên, vẫn có một người ngoại lệ, đó chính là Phòng Nhị Lang, hắn nói: "Ta vẫn thích rau sam trộn hơn, chua chua, vị dễ ăn."

"Ừ, con thích ăn thì ngày nào mẹ cũng làm cho, đảm bảo con ăn mấy bữa là ngán thôi." Vương thị nói đùa.

"Mẹ nói đúng đấy, đồ ngon đến mấy mà ăn nhiều thì cũng chẳng còn ngon nữa." Phòng Nhị Hà nói.

Phòng Ngôn nghe mọi người bàn luận, trong lòng vui không tả xiết. Nàng cảm thấy mình đã nhìn thấy một con đường kiếm tiền. Cửa tiệm của Phòng Nhị Hà giờ không phải đang để không sao? Đâu cần để không, có thể bán đồ ăn mà. Tuy mấy thứ này bán chẳng được giá, nhưng có còn hơn không, kiếm được một văn hay một văn!

Ting Ting Tang Tang

- vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Ăn cơm xong, cả nhà quây quần trò chuyện một lúc, Phòng Ngôn liền lên giường chuẩn bị đi ngủ. Tay nàng đột nhiên chạm phải mặt chiếu thô ráp, cảm giác đau rát ập tới.

Thân thể này tuy là người cổ đại, không phải tiểu thư khuê các, nhưng đôi tay lại được bảo dưỡng tốt hơn nhiều so với kiếp trước của nàng. Da dẻ mịn màng, trắng nõn sạch sẽ, nhìn là biết chưa từng làm việc nặng. Mới làm một lát chiều nay mà đã đau không chịu nổi.

"Ui da." Nàng không nhịn được rên lên một tiếng.

Phòng Đại Ni nhi nghe thấy, vội hỏi nàng bị làm sao. Phòng Ngôn lập tức rụt tay lại, giấu đi. Thôi, đừng nói cho tỷ ấy làm gì, chỉ thêm phiền. Hơn nữa, vết thương cỡ này cũng chẳng đáng là bao.

"Không sao, không sao, muội không cẩn thận đụng phải thôi."

Phòng Đại Ni nhi nghe vậy, liếc nhìn nàng một cái rồi cũng không để tâm nữa, dù sao tỷ ấy cũng không biết chuyện Phòng Ngôn buổi chiều ra đồng làm việc. Phòng Nhị Hà thì quên nói, mà Phòng Ngôn cũng chẳng nhớ để kể.

"Ừ, vậy muội cẩn thận chút. Thôi, muội cứ nằm yên đấy, để tỷ giúp." Nói rồi, Phòng Đại Ni nhi đón lấy chăn từ tay Phòng Ngôn, nhẹ nhàng đắp cho nàng.

Đợi đến khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Phòng Đại Ni nhi, Phòng Ngôn lặng lẽ mở không gian của mình ra, đây đã là thói quen bắt buộc của nàng trước khi ngủ. Nhìn thấy linh tuyền bên trong, Phòng Ngôn chợt nảy ra một ý, không biết vết thương trên tay mình dùng nó có hiệu quả không nhỉ?

Vậy vấn đề là, rốt cuộc nên uống hay là nên thoa ngoài da đây?

Suy nghĩ một lúc, Phòng Ngôn quyết định, cứ thoa ngoài da trước xem sao, xem hiệu quả thế nào rồi tính tiếp. Nàng dùng ý niệm lấy ra một giọt linh tuyền, điều khiển nó di chuyển đến mu bàn tay phải. Sau đó nàng chắp hai tay lại, lúc mở ra, Phòng Ngôn liền đưa tay ra chỗ có ánh trăng nhìn thử, hai tay lại trắng nõn sạch sẽ, không còn một dấu vết nào.

Nàng cử động ngón tay, không còn cảm giác đau đớn gì nữa. Không biết có phải nàng ảo giác không, mà nàng còn cảm thấy da tay còn mềm mại hơn cả trước đây.

Nàng dùng tay trái sờ tay phải, rồi tay phải sờ tay trái. Những vết sưng đỏ ban nãy đều biến mất sạch, đôi tay lại trở về dáng vẻ chưa từng làm lụng. Hơn nữa, càng sờ càng thấy láng mịn, càng sờ càng thấy mềm mại.

Nếu bôi thứ này lên mặt thì sao nhỉ? Phòng Ngôn bất giác đưa tay lên sờ mặt mình, nàng chợt nhớ ra, hình như nàng chưa bao giờ biết mặt mũi thân thể này trông như thế nào. Thật là thất sách, thất sách!

Sáng mai nhất định phải ra bên lu nước ngó xem thân thể này trông như thế nào mới được. Xem tướng mạo của Phòng Nhị Hà và Vương thị đều rất ưa nhìn, chắc nàng cũng không đến nỗi xấu xí. Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Lang, Phòng Đại Ni nhi tuy chưa trổ mã hết, nhưng cũng đều có nét thanh tú. Nàng là con gái, là em gái của họ, chắc cũng không kém cạnh đi đâu được?

Chắc là đẹp hơn kiếp trước một chút nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!