Chương 13: (Vô Đề)

Phòng Nhị Lang vừa thấy Phòng Thiết Trụ, vội ngoan ngoãn kêu một tiếng: "Ông nội."

Phòng Thu vừa nghe là ông nội mình tới, sợ hết hồn, cúi đầu nói: "Ông nội."

Phòng Ngôn đây là lần đầu tiên thấy Phòng Thiết Trụ, cũng không biết nguyên chủ đã gặp qua chưa, nhưng đây chính là đại gia trưởng của nhà họ, bất kể nhà họ đã ra riêng hay chưa, đây tóm lại là cha ruột của Phòng Nhị Hà. Không cần nghi ngờ, nhìn tướng mạo là biết.

Nàng cũng rất ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Ông nội."

Phòng Thiết Trụ dĩ nhiên là biết Phòng Ngôn là đứa ngốc, tuy mấy hôm trước con cả có nói, nó có thể không ngốc, nhưng ông trước đây đã từng gặp nó, nên ấn tượng khá sâu. Lúc này vừa nghe Phòng Ngôn gọi ông là ông nội, ông đầu tiên là kinh ngạc, sau lại nhớ tới lời con cả nói, trên mặt cũng lộ ra nụ cười.

Cười nói: "Tốt, tốt."

Phòng Thu thấy vậy, cúi đầu liếc xéo, lườm Phòng Ngôn. Phòng Ngôn lập tức nói: "Ông nội, nó mắng con!"

Phòng Thiết Trụ còn đang chìm đắm trong việc đứa cháu gái ngốc của mình cuối cùng cũng bình thường, sau này không cần lo nó liên lụy cả nhà, thì đột nhiên nghe Phòng Ngôn nói vậy.

Ông hung hăng lườm Phòng Thu một cái, dù cho Phòng Ngôn có thật là đồ ngốc, thì nó là người một nhà cũng không thể nói. Chính cái gọi là "chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài", chuyện xấu của nhà mình sao có thể từ người nhà mà truyền ra, phải giấu đi mới đúng! "Bà nội con mấy nay phạt con chưa đủ hả? Con để nước đó rồi về đi!"

Phòng Thu vừa nghe ông nội nói vậy, bĩu môi, cuối cùng lườm Phòng Ngôn một cái rồi bỏ đi.

Trong lòng Phòng Ngôn thì đắc ý không thôi, hừ, tưởng con nhỏ đó lợi hại cỡ nào, hóa ra cũng chỉ là con cọp giấy, thấy nàng dễ bắt nạt nên mới bắt nạt thôi.

Phòng Thiết Trụ thấy Phòng Thu đi rồi, sự chú ý lại quay về với Phòng Ngôn.

"Con bé Ngôn... khỏi rồi hả?" Vừa nói, Phòng Thiết Trụ vừa liếc nhìn Phòng Nhị Lang đứng bên cạnh, và cả Phòng Nhị Hà cùng Phòng Đại Lang đang không yên tâm chạy tới.

Phòng Nhị Lang vừa nghe ông nội hỏi vậy, vui vẻ nói: "Vâng, đúng rồi, ông nội. Em gái hết bệnh rồi."

Ting Ting Tang Tang

- vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Phòng Thiết Trụ gật gật đầu, lại nhìn Phòng Nhị Hà.

Phòng Nhị Hà hiểu ý, tiếp lời: "Cha. Con bé Ngôn mấy nay bệnh tình đã khá hơn. Dù sao cũng sắp tới sinh nhật 8 tuổi của nó, giống như lời của vị đạo sĩ tha hương năm đó nói."

Phòng Thiết Trụ nhìn Phòng Nhị Hà, mắt sáng lên vài phần, nói: "Vị đạo sĩ tha hương đó xem ra cũng có bản lĩnh. Đúng rồi, mẹ con mấy hôm trước có nói, nếu con bé Ngôn khỏi bệnh, cả nhà các con nhớ đi lễ tạ Bồ Tát. Dù sao người ta nói nó là đồng tử bên cạnh Bồ Tát, cần phải cảm tạ Bồ Tát mới phải."

Phòng Nhị Hà cười nói: "Dạ, vâng, cha, con biết rồi. Mẹ con bé Ngôn cũng nói, mấy hôm nữa nhà con sẽ lên chùa Bảo Tương trên núi Phong Diệp để lễ bái."

"Ừm, các con đừng quên là được." Phòng Thiết Trụ gật gật đầu, trước khi đi, ông dặn một câu, "Đừng để con bé Ngôn một mình ở bờ ruộng, các con cũng coi chừng, dù sao nó mới khỏi, cũng đừng yên tâm quá."

"Vâng, con biết rồi, cha."

Phòng Thiết Trụ thấy vậy, xách nước đi ra giữa đồng, chỗ đó Phòng Đại Hà và Phòng Tam Hà còn đang nhổ cỏ. Ruộng đất trong thôn chia cho mọi người đều như vậy, người một nhà đều ở cạnh nhau. Khoảnh này là ruộng thượng đẳng, đều ở chung một khu. Còn một khoảnh đất hạ đẳng cằn cỗi hơn ở khá xa thôn, toàn là đất cát, mọi người cũng ít khi chăm bón. Vì dù có chăm một mẫu đất cũng không ra bao nhiêu hoa màu, thà bỏ công chăm kỹ ruộng thượng đẳng còn hơn.

Ruộng hạ đẳng thì cứ chờ trời thương, ra được bao nhiêu thì ra.

Vừa nãy người một nhà ngoài đồng cũng đã chào hỏi nhau, lúc này cũng không nói gì thêm.

Chờ Phòng Thiết Trụ đi xa, Phòng Đại Lang hỏi: "Vừa nãy có chuyện gì vậy?"

Phòng Nhị Lang vừa nghe, mặt hằm hằm, lập tức kể lại những lời Phòng Thu vừa nói, kể xong còn nói thêm: "Đây là lúc em chạy tới nghe được đó, lúc em chưa tới nó còn không biết nói gì nữa. Con người gì mà xấu tính, y như thím ba!"

Phòng Ngôn lúc này mới biết, thì ra cô bé vừa rồi là con nhà thím ba, chính là người mà mẹ nàng nói đã đi rêu rao khắp thôn là nàng bị ngốc. Nghe Phòng Đại Ni nói, hôm đó thím ba và chị họ con nhà thím ba (Phòng Thu) cùng tới. Phòng Đại Ni hiền lành, không gọi thẳng tên Phòng Thu, dù gì cũng lớn hơn mấy ngày. Nhưng Phòng Nhị Lang thì không kiêng dè nhiều như vậy.

Phòng Đại Lang nghe Phòng Nhị Lang kể lại lời của Phòng Thu xong, sắc mặt cũng lạnh đi, nhưng cậu vẫn dạy dỗ: "Nhị Lang, im ngay! Đó là trưởng bối, há để em ở sau lưng nghị luận à."

Phòng Nhị Lang sờ sờ mũi, liếc nhìn Phòng Ngôn, nói: "Nhưng mà, em gái cũng lợi hại lắm, em nghe em ấy cũng mắng lại Phòng Thu, mà còn là một câu dài, em ấy vừa nói với Phòng Thu, "mày mới là đồ ngốc"."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!