Tối đi ngủ, Phòng Ngôn lại liếc nhìn không gian của mình. Món đồ bảo mệnh tốt như vậy, tuy bên trong đồ đạc rất đơn giản, không có gì thần bí để tìm tòi, nhưng không nhìn nó một cái, luôn thấy không yên tâm.
Nhìn thấy không gian có thể ẩn thân, nhìn thấy bên trong hiển thị có thể lấy ra 2 giọt linh tuyền, Phòng Ngôn vui vẻ đi ngủ.
Sáng hôm sau, Phòng Ngôn lại "bào chế y như cũ" đi theo ba cha con Phòng Nhị Hà ra đồng. Lần này, nàng không hái nhiều rau sam nữa, nàng tìm xem còn loại rau dại nào khác ăn được không.
Quả nhiên, ở đầu bờ ruộng, Phòng Ngôn thấy một loại rau mới. Nàng vốn định ngồi đó nghỉ, nhưng cảm thấy có thứ gì đó châm vào tay, nên liếc nhìn. Vừa liếc một cái, đã thấy ngay một loại rau dại mà nàng thích ăn, rau lông heo! Ting Ting Tang Tang
- vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn cũng không biết tên khoa học của loại rau dại này là gì, nhưng nàng biết đây là rau dại ăn được, hơn nữa còn rất ngon. Nhìn rau lông heo, Phòng Ngôn nhớ tới mùi vị món gỏi trộn, nước miếng sắp chảy ra.
Rau lông heo non mơn mởn làm sao, mềm mại làm sao!
Lần trước nàng ăn nó đã là lúc cuối hè đầu thu, rau lông heo có hơi cứng, phải trụng nước sôi mới ăn được. Lần này, đúng mùa, rau lông heo vừa mới nhú lên khỏi mặt đất, non nà, lá cũng không đ.â. m người, mềm mại.
Cho nên nói, mùa xuân đúng là một mùa tuyệt vời!
Phòng Ngôn vui vẻ ngắt lấy mớ chồi non trên ngọn rau lông heo, Phòng Nhị Lang thấy vậy, nghi hoặc hỏi: "Nhị Ni, cái này cũng ăn được hả?"
Ăn được hay không? Vấn đề này Phòng Ngôn biết, nhưng không thể nói ra. Nàng từ nhỏ sống ở trên trấn, nếu Phòng Nhị Lang hỏi vậy, xem ra cậu ta không biết có ăn được không, cậu ta chưa thấy qua, thì chắc chắn nàng cũng chưa thấy qua.
Người có tiếng nói nhất, có uy nhất đương nhiên là Phòng Nhị Hà. Phòng Nhị Hà thấy vậy, nói: "Thứ này hơi cứng, ăn được hay không thì không biết, nhưng ăn vào không có độc. Heo, dê, đều thích ăn. Hồi trước lúc còn nghèo, loại cỏ này cũng từng ăn rồi. Nhưng bây giờ không ai chuyên đi ăn loại cỏ này cả."
Phòng Ngôn vừa nghe Phòng Nhị Hà nói vậy, cảm thấy có hy vọng được ăn loại rau dại này, thế là mặc kệ Phòng Nhị Hà nói gì, cứ lo cúi đầu ngắt ngọn rau lông heo.
Quả nhiên, Phòng Nhị Hà thấy vậy cũng không nói gì, ngược lại còn cổ vũ con gái: "Nhị Ni cứ hái đi, về nhà biểu mẹ con trộn một ít, giống như hôm qua con làm đó, biết đâu làm vậy cũng ngon lắm. Giống như rau sam, hồi trước tụi ta cũng đâu biết ăn ngon vậy. Không ngờ con mèo mù vớ cá rán mà làm ngon thế."
Phòng Nhị Hà sở dĩ nói vậy, là vì ông thấy con gái vừa mới khỏi bệnh, vận động nhiều một chút cũng tốt. Hơn nữa con gái ngoan ngoãn nghe lời, không có gì không tốt. Dù sao thứ này cũng không có độc, làm không ngon thì không ăn là được. Ra đồng cũng là chuyện nhàm chán, nếu con gái có thể tìm thấy niềm vui trong đó thì cũng tốt.
Phòng Ngôn vừa nghe Phòng Nhị Hà nói, cười nói với ông: "Cảm ơn cha." Ừm, hôm nay nàng có thể nói được câu có hai ba từ rồi.
"Cha! Nhị Ni, con nói được ba chữ rồi. Tốt, tốt, tốt." Phòng Nhị Hà kích động nói liền ba chữ "tốt".
"Em gái lợi hại thật, anh còn tưởng em phải giống như đứa nhỏ hàng xóm mới thôi nôi, phải dạy từng chữ một, không ngờ em còn thông minh hơn đứa nhỏ đó nhiều." Phòng Nhị Lang không biết lựa lời mà nói. Rõ ràng là lời khen, mà sao nói ra nghe nó kỳ kỳ.
Phòng Đại Lang nhíu mày, còn chưa kịp dạy dỗ cậu ta, đã nghe thấy Phòng Ngôn nói rành rọt: "Anh, hư!"
Phòng Đại Lang vừa nghe, "Phụt" một tiếng bật cười, nói: "Đúng rồi, đó là ông anh hư, em gái đừng để ý tới nó."
"Vâng, anh cả, tốt." Phòng Ngôn cười nhìn Phòng Đại Lang nói.
Nói xong, Phòng Nhị Hà và Phòng Đại Lang đều bật cười, ngay cả Phòng Nhị Lang vừa bị Phòng Ngôn nói là "hư" cũng cười theo.
Cười xong, Phòng Nhị Lang để lấy lòng em gái, bèn dùng sức nhổ cả một gốc rau lông heo, nói: "Em gái, cho em nè."
Không ngờ lại bị Phòng Nhị Ni từ chối, Phòng Nhị Ni lấy mớ rau trong tay cậu, chỉ ngắt lấy phần ngọn, phần gốc bỏ đi.
"Ủa? Em gái, sao em chỉ lấy phần ngọn vậy, anh thấy em nãy giờ cũng chỉ lấy phần ngọn, còn tưởng em nhổ không nổi. Anh có lòng tốt nhổ cả cây lên giúp em, sao em lại bỏ đi." Phòng Nhị Lang thắc mắc.
"Chắc là hôm qua mẹ con nói rau sam phần gốc già quá, nên nó nhớ, hôm nay chỉ lấy phần ngọn thôi." Vừa nói, Phòng Nhị Hà cũng tự mình sờ sờ phần trên phần dưới, gật gật đầu, nói, "Đúng là phần gốc hơi cứng, ngược lại phần ngọn mềm hơn một chút."
Phòng Đại Lang cũng gật gật đầu, nói: "Em gái quả nhiên thông minh, không giống ai đó chỉ biết làm bừa."
"Anh, anh nói ai làm bừa?!" Phòng Nhị Lang thấy ông anh cả lúc cuối nhìn mình bằng ánh mắt không đúng lắm, liền hỏi.
Nói ai, đương nhiên là nói cưng rồi! Phòng Ngôn vui vẻ thầm nghĩ.
Một lát sau, Phòng Nhị Hà, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang đều xuống ruộng nhổ cỏ. Phòng Ngôn một mình ngồi ở đầu bờ ruộng cúi đầu hái rau lông heo. Nhưng mà, Phòng Nhị Hà dĩ nhiên là không yên tâm để Phòng Ngôn một mình. Cho nên, ba người họ vừa nhổ cỏ, vừa thỉnh thoảng ngước nhìn về phía bờ ruộng. Cũng may đầu bờ ruộng cách họ không quá xa, có thể thấy rõ, lỡ có chuyện gì cũng có thể chạy tới ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!