Chương 10: (Vô Đề)

"Ăn? Sao con lại nghĩ tới việc ăn thứ này." Phòng Nhị Hà ngạc nhiên hỏi.

Phòng Ngôn nghĩ nghĩ, đảo mắt một vòng, ngẩng đầu lên nói: "Gà."

Nàng vẫn nên nói từng chữ một thì hơn, cái thứ tiếng địa phương này có chút khác biệt với tiếng hiện đại, nói dài quá dễ bị người ta hiểu lầm, dù sao khẩu âm cũng hơi khác. Trước cứ nói ít chữ, nghe nhiều một chút, dần dần sẽ nhập gia tùy tục, nói được giống khẩu âm ở đây.

Với lại, tự dưng nói nhiều như vậy, cũng dọa người lắm. Cứ từ từ thôi.

Phòng Nhị Hà nghĩ tới hồi sáng Phòng Ngôn còn giúp ông cho gà ăn, nói: "Nhị Ni ơi, ý con là mấy thứ này để cho gà ăn phải không?"

Phòng Ngôn nghe xong liền bắt đầu suy nghĩ, làm sao để Phòng Nhị Hà hiểu ý mình đây. Gà ăn được, thì con cũng ăn được. Nàng cầm một cọng rau sam lên, nói: "Gà, con." Vừa nói, vừa làm bộ muốn đưa vào miệng.

Ừm, rõ ràng, cách giải thích này không có vấn đề. Phòng Nhị Hà đã hiểu ý nàng, chỉ thấy ông cười cười nói: "Ồ, ra là Nhị Ni nhà ta cũng muốn ăn. Gà con ăn được, con cũng ăn được?"

Phòng Ngôn vui vẻ gật đầu, lại tiếp tục cúi đầu tìm những cọng rau sam mập mạp, non mướt.

Phòng Nhị Hà nghĩ, thứ này hồi nhỏ mình cũng ăn rồi, không có độc, con bé tìm rau cũng là để g.i.ế. c thời gian. Thế là, ông nói: "Được, vậy con cứ từ từ tìm đi. Phải chọn mấy cọng ngay ngắn, lá héo thì đừng lấy. Già quá, cứng quá cũng không ăn được đâu."

Phòng Ngôn nghe xong, gật gật đầu. Nàng tìm một cọng non mơn mởn đưa cho Phòng Nhị Hà xem, Phòng Nhị Hà vui vẻ cười nói: "Đúng rồi, chính là cọng như vầy nè. Nhị Ni thật thông minh."

Dường như hiểu được lời khen của Phòng Nhị Hà, Phòng Ngôn lại cúi đầu tìm tiếp.

Chờ đến lúc mặt trời sắp lặn, Phòng Ngôn đã ôm mớ rau sam của mình đợi ở bờ ruộng một lúc rồi.

Phòng Nhị Hà, Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Lang làm xong việc, cũng đều đi về. Phòng Nhị Lang quả nhiên giúp Phòng Nhị Ni cầm rau sam. Hai anh em họ, mỗi người ôm một bó đi về.

Trên đường về, họ gặp những người dân trong thôn cũng đi làm về, chào hỏi xong, bọn họ ở sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ về phía Phòng Nhị Ni. Phòng Ngôn loáng thoáng nghe được có người nói "đồ ngốc", "đồ câm" gì đó.

Phòng Nhị Lang sao chịu được sự ấm ức này, mắt đỏ hoe liền muốn xông lên nói lý. Phòng Đại Lang vội kéo cậu lại, rồi hắng giọng nói với Phòng Ngôn: "Em gái, em gọi một tiếng anh cả, anh cả cầm đồ giúp em."

Phòng Ngôn cũng đang nghĩ làm sao để ngầm cho người khác biết nàng không phải đồ ngốc, lúc này nghe thấy tiếng Phòng Đại Lang như tiếng trời ban, nàng vui vẻ cười với Phòng Đại Lang, gọi một tiếng rõ to: "Anh." Sau đó còn quay đầu lại, nghịch ngợm lè lưỡi trêu người qua đường.

Những người đi ngang qua vừa nghe, đều sững sờ đứng lại giữa đường, trong lòng nghĩ, lời đồn này cũng quá không đáng tin, đây mà là câm cái gì... Lại thấy bộ mặt quỷ nghịch ngợm của Phòng Nhị Ni... Đây cũng đâu phải đồ ngốc! Ai đồn vậy trời, chắc là ghen tị với nhà Phòng Nhị Hà đây mà, con gái nhà người ta xinh xắn đáng yêu thế này, sao lại bị đồn thành đồ ngốc, đồ câm cơ chứ? Phòng Đại Lang vừa nãy đã nói muốn cầm đồ giúp Phòng Nhị Ni, thì tự nhiên phải làm.

Thật ra lúc mới về cậu đã muốn cầm giúp em gái, nhưng bị Phòng Nhị Ni từ chối. Lần này, trước mặt bao nhiêu người, Phòng Ngôn lại không ngốc, đương nhiên biết phải làm gì. Nàng vui vẻ đưa hết bọc rau sam của mình cho Phòng Đại Lang. Sau đó phủi phủi quần áo, nhảy chân sáo đi trước.

Thấy những người qua đường ngơ ngác bên cạnh, khóe môi Phòng Đại Lang cong lên một nụ cười. Nhìn bóng dáng vui vẻ phía trước, nụ cười của cậu càng lúc càng tươi. Em gái nhà họ, quả nhiên là thông minh. Giống hệt cậu.

Vương thị cả buổi chiều cứ đứng ngồi không yên, lúc này thấy con gái bình an vô sự lại còn vui vẻ trở về, bà mới yên lòng. Bà đón con, hỏi Phòng Nhị Hà: "Cha nó ơi, mấy người ra ngoài có gặp ai không, họ có nói gì không."

"Có gặp, vừa nãy gặp mấy nhóm người lận, có mấy người miệng thối lắm, nói em gái là đồ ngốc gì đó." Phòng Nhị Lang lanh chanh nói.

Vương thị vừa nghe, nóng nảy nói: "Cái gì, thật sự có người nói à. Tôi đã nói rồi, không cho Nhị Ni ra ngoài, mấy người cứ không nghe. Lần trước nó chính là nghe người ta nói, rồi không dám ra khỏi cửa phòng. Sau này mấy người đừng dắt Nhị Ni ra ngoài nữa."

Phòng Đại Lang lườm Phòng Nhị Lang một cái, nói: "Mẹ, mẹ đừng nghe em hai nói bậy. Tụi con tuy có gặp mấy nhóm người, nhưng phần lớn không ai nói gì, chỉ có vài người ở sau lưng chỉ trỏ thôi. Nhưng mà, con tin là sau này họ sẽ không bao giờ nói em gái là đồ ngốc hay đồ câm nữa đâu."

Nói xong, Phòng Đại Lang liếc nhìn Phòng Nhị Ni đang mân mê mớ rau sam của mình, vui vẻ mỉm cười.

"Vì sao vậy, Đại Lang, con nói vậy là có ý gì?" Vương thị sốt ruột hỏi.

"Vì em gái vốn dĩ không phải đồ ngốc, cũng không phải bị câm. Cách tốt nhất để phá bỏ lời đồn chính là chủ động ra mặt. Họ nói em gái là đồ ngốc, em gái ra ngoài một chút, để họ thấy, họ tự nhiên sẽ biết mình đã nghĩ sai. Họ nói em gái bị câm, em gái ra ngoài nói mấy câu là chứng minh được mình nói được rồi."

"Hả? Anh cả, ý anh là em gái ở bên ngoài đã nói chuyện ạ?" Phòng Đại Ni vui vẻ hỏi.

"Đương nhiên rồi. Hôm nay còn nói được mấy chữ lận. Còn biết gọi anh hai nữa đó." Phòng Nhị Lang đắc ý nói, "Em gái, em mau gọi một tiếng nữa đi."

Phòng Ngôn không muốn đáp lại ông anh ấu trĩ này, quay đầu đi như không nghe thấy, chẳng thèm để ý đến cậu ta.

Phòng Nhị Lang hơi nóng nảy, đi tới ngồi xổm trước mặt Phòng Ngôn, dỗi dằn: "Em gái, em quên mớ rau dại trong tay em là ai cầm về giúp em hả, em mà không gọi anh hai, sau này anh không cầm giúp em nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!