Minh Di tức muốn nổ phổi.
Tạ Vân Hiết đúng là đang đổ tội ngược lại cho cậu!
Nếu không phải Tạ Vân Hiết cố tình giả vờ ngoan ngoãn, Minh Di sao có thể bị anh lừa tháo còng tay ra được chứ?
Đáng ghét, lẽ ra không nên mềm lòng với anh!
Minh Di vừa giận vừa sốt ruột, nhưng bây giờ có hối hận cũng vô dụng, cậu bị Tạ Vân Hiết hôn đến quay cuồng cả đầu óc. Vì tay bị còng ra sau lưng nên cậu hoàn toàn không thể ngăn cản hành động của Tạ Vân Hiết được. Cúc áo ngủ bị Tạ Vân Hiết cởi ra, chỉ cần lột nhẹ một cái là bộ đồ ngủ mỏng manh đã tuột đến khuỷu tay.
Tạ Vân Hiết dùng sức hít hà ở cổ Minh Di, mê mẩn nói: "Nhung Nhung, em thơm ngọt quá… cứ như một chiếc bánh ngọt nhỏ vậy."
b**n th** quá, Minh Di muốn lùi về sau, nhưng lại bị Tạ Vân Hiết phát hiện ý đồ và giữ chặt trong lòng, dùng răng nanh cắn nhẹ vào cổ cậu một cái để dọa dẫm: "Ngoan một chút nào."
Minh Di lập tức cứng đờ, không dám động đậy nữa, cậu khẽ run rẩy, bất giác có cảm giác như mình đang bị một con mãnh thú to lớn để mắt tới.
Vị trí trên ngực vẫn còn có chút nhói đau, trở nên đỏ ửng. Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào đó, ánh mắt càng lúc càng đen kịt.
Minh Di chưa kịp hét dừng lại, Tạ Vân Hiết đã cúi đầu cắn xuống.
Một tiếng hét kinh hoàng bị ghì chặt trong kẽ răng, Minh Di mặt đỏ tai hồng muốn giãy giụa, nhưng Tạ Vân Hiết lại khống chế cậu chặt cứng trong lòng bàn tay, không cho phép cậu trốn thoát.
Đến khi Minh Di hoàn hồn, cậu phát hiện mình đã bị Tạ Vân Hiết đè xuống giường tự lúc nào. Sợi dây trên cổ là thứ duy nhất trói buộc hành động của Tạ Vân Hiết kêu lên loảng xoảng, anh một tay nắm lấy đầu gối cậu, l**m đầu răng: "Để chồng nếm thử xem, rốt cuộc thì bánh ngọt nhỏ có vị gì."
Tạ Vân Hiết trong kỳ mẫn cảm quả thật rất khác so với bình thường.
Đến lúc này, Minh Di mới nhận ra Tạ Vân Hiết trước đây khi làm với cậu đã dịu dàng và kiềm chế đến mức nào.
Không giống như bây giờ… Ngay cả đầu ngón tay Minh Di cũng bị cắn đầy dấu răng, vì không chịu phối hợp gọi chồng mà mông cũng bị đánh đỏ ửng.
Minh Di vùi mặt vào gối, vành tai đỏ đến rỉ máu, những điều này đối với một thanh niên trẻ tuổi mà nói vẫn là quá sức chịu đựng.
Tạ Vân Hiết cúi xuống bên tai Minh Di, mê đắm gọi tên cậu, cảm giác quá mãnh liệt khiến ánh mắt Minh Di có chút tan rã, hơi thở cũng không thông, càng đừng nói đến việc đáp lại anh.
Mãi cho đến khi Tạ Vân Hiết nói một câu bên tai Minh Di, cậu mới đột ngột mở to mắt, giãy giụa nhè nhẹ: "Không thể nào… em không có cái đó… em không phải là Omega!"
"Có mà," giọng nói trầm khàn của Tạ Vân Hiết như lời thì thầm của ác quỷ: "Beta không phải là không có khoang sinh sản, khoang sinh sản của họ chỉ bị thoái hóa thôi."
"Để chồng em tìm thử xem, tìm được rồi sẽ tạo kết ở bên trong, được không?"
Tạo… kết? Tạo cái gì? Kết gì?
Nghĩ đến những miêu tả trong một số truyện ABO đã đọc, Minh Di xấu hổ đến mức sắp tự luộc chín mình, cậu vừa khóc vừa lắc đầu lia lịa: "Không được… không thể nào có… Tạ Vân Hiết, anh đừng—"
Minh Di không biết rằng, dáng vẻ này của cậu bây giờ lại càng khiến người khác muốn bắt nạt hơn, Tạ Vân Hiết mà nhịn được mới là chuyện hoang đường. Anh cúi thấp người, cắn vào phần thịt non mềm sau gáy Minh Di, đồng thời chậm lại nhịp độ, như thể đang thực sự tìm kiếm cái gọi là "khoang sinh sản".
Minh Di không còn sức để phản kháng nữa, chỉ có thể cắn chặt một góc gối.
Trong khoảnh khắc nào đó, Minh Di đột nhiên phát ra một tiếng r*n r* đáng thương, toàn thân run rẩy không ngừng.
Bởi vì, cậu thực sự bị một thứ kỳ lạ mắc kẹt.
……..
Kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết đã kết thúc hoàn toàn.
Cùng lúc đó, anh cũng hoàn toàn không còn được Minh Di cho sắc mặt tốt nữa.
Trên người Minh Di chi chít dấu răng, lưng đau đến mức không dậy nổi, thấy Tạ Vân Hiết đi vào, cậu lập tức kéo chăn trùm qua đầu, để thể hiện rằng cơn giận của mình vẫn chưa nguôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!