Để chuẩn bị cho kỳ mẫn cảm sắp tới, Tạ Vân Hiết đã sửa sang lại phòng ngủ một chút.
Anh cho thợ đến, gắn mấy cái khoen cố định lên tường. Ban đầu Minh Di vẫn chưa hiểu để làm gì, mãi cho đến khi thấy Tạ Vân Hiết lấy ra sợi dây xích được đặt làm riêng, cậu mới đột nhiên nhận ra ý đồ của anh.
Cậu có chút do dự hỏi: "…Phải làm vậy sao?"
"Đúng vậy, bắt buộc phải thế." Tạ Vân Hiết đặt vòng cổ vào tay Minh Di, để cậu tự tay cài nó cho mình: "Alpha trong kỳ mẫn cảm có tính công kích cực mạnh đối với những kẻ xâm phạm lãnh địa của mình, nhưng anh cần nghiên cứu viên đến tận nhà tiêm thuốc định kỳ. Để tránh anh tấn công người khác, đây là quy trình cần thiết."
Tạ Vân Hiết dừng lại một chút rồi nói thêm: "Đối với em, đây cũng là một biện pháp bảo vệ. Nhung Nhung, hứa với anh, trong kỳ mẫn cảm dù anh có cầu xin em thế nào, cũng tuyệt đối đừng tháo dây xích ra, được không?"
Ánh mắt Tạ Vân Hiết rất nghiêm túc, Minh Di nhìn thẳng vào mắt anh một lúc, cảm nhận được thái độ nghiêm túc của anh. Cậu nhìn chiếc vòng cổ nặng trĩu trên tay, mím môi: "Được rồi, nếu làm vậy có thể khiến anh yên tâm… em đảm bảo với anh, em tuyệt đối sẽ không tháo dây xích trong kỳ mẫn cảm của anh."
Tạ Vân Hiết xoa nhẹ bên gáy Minh Di, khẽ mỉm cười rồi ngoan ngoãn cúi đầu trước mặt cậu.
Minh Di giơ tay lên, trịnh trọng cài chiếc vòng cổ bằng kim loại lên cổ Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết mắc hội chứng rối loạn tin tức tố, biểu hiện cụ thể là không thể tự chủ được việc giải phóng tin tức tố, chu kỳ mẫn cảm cũng trở nên vô cùng bất ổn, có thể đi kèm với các triệu chứng như mất tỉnh táo, tăng tính công kích.
Minh Di chỉ mới nghe Tạ Vân Hiết kể về căn bệnh này, vì chưa từng tận mắt chứng kiến nên vẫn chưa có cảm nhận thực tế về các triệu chứng khi bệnh tái phát. Khi thời gian kỳ mẫn cảm mà Tạ Vân Hiết tính toán ngày một đến gần, cậu hoàn toàn bước vào trạng thái nghiêm túc chờ đợi.
Tuy ngoài miệng thì Tạ Vân Hiết an ủi Minh Di rất nhẹ nhàng, nhưng thực ra anh cũng khá lo lắng.
Buổi tối, cả hai cùng mất ngủ.
Minh Di nằm trong lòng Tạ Vân Hiết, rầu rĩ hỏi anh: "Tạ Vân Hiết, không phải anh nắm trong tay đế chế dược phẩm lớn nhất thế giới sao? Sao trước đây không chữa khỏi chứng rối loạn này… Bệnh này khó chữa lắm à?"
Tạ Vân Hiết im lặng một lúc rồi nói với cậu: "Thật ra không khó chữa, chỉ là thầy thuốc không tự chữa cho mình được mà thôi."
"Sau chuyện suýt bị Tạ Kỳ Bạch g**t ch*t, có một thời gian rất dài, anh không thể tin tưởng người khác được nữa." Tạ Vân Hiết nắm lấy tay Minh Di, nói với cậu: "Anh luôn lo người tiêm thuốc cho mình có ý đồ xấu, cũng không thể chấp nhận có người tùy ý động vào mình lúc mình mất đi ý thức. Nhưng để điều trị hội chứng rối loạn tin tức tố, lại cứ phải khống chế khả năng hành động của bệnh nhân, tiêm thuốc cho bệnh nhân đúng giờ…"
Cuối cùng Minh Di cũng hiểu Tạ Vân Hiết đang lo lắng điều gì.
Anh sợ mình vẫn không thể chấp nhận được việc có người lạ tiếp cận, một lần nữa khiến việc điều trị thất bại.
Minh Di cảm thấy cổ họng hơi khô khốc: "Vậy anh tin tưởng em đến thế sao? Không sợ em cũng hại anh à?"
Nghe vậy, Tạ Vân Hiết lại cười, quay đầu, dụi dụi chóp mũi lên trán Minh Di: "Nếu Nhung Nhung cũng muốn hại anh, vậy thì đương nhiên anh sẽ ngoan ngoãn chịu chết."
"Nhung Nhung có hại anh không?" Tạ Vân Hiết vừa hỏi, vừa thân mật mổ nhẹ lên khóe môi Minh Di.
Minh Di muốn trả lời, nhưng cậu bị hôn đến không thở nổi, một câu cũng không nói ra được.
Đêm đó, mãi đến gần sáng Minh Di mới thiếp đi được. Cậu chỉ cảm thấy mình nhắm mắt chưa được bao lâu thì Tạ Vân Hiết bên cạnh đã trở mình xuống giường, sột soạt không biết đang làm gì.
Minh Di mở mắt ra, phát hiện trời đã sáng, còn Tạ Vân Hiết thì đang cúi đầu lục lọi gì đó trong tủ quần áo, bóng lưng có vẻ hơi nóng nảy.
Minh Di cảm thấy có gì đó không ổn, cậu ngồi dậy, gọi Tạ Vân Hiết một tiếng.
Ngay lúc đó, cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng tìm được thứ anh muốn, anh vừa quay người lại, Minh Di liền thấy rõ anh đang ôm thứ gì trong lòng.
Là quần áo – và toàn bộ đều là quần áo của Minh Di.
Tạ Vân Hiết tỉ mỉ chất đống quần áo này xung quanh Minh Di, gần như bao bọc cậu ở chính giữa, lúc này mới lộ ra vẻ mặt có phần hài lòng.
Minh Di, người đã đọc vô số truyện, nhìn thấy một loạt hành động bất thường này của Tạ Vân Hiết thì lập tức hiểu ra, anh bắt đầu làm tổ rồi.
Kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết, thật sự đã đến.
Minh Di nuốt nước bọt, không hiểu sao có chút căng thẳng. Dù đã diễn tập trong đầu rất nhiều lần, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên cậu đối phó với kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết, Minh Di không khỏi có chút lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!