Chương 5: Hoàn Toàn Buông Xuôi

Sở dĩ Tạ Vân Hiết cứ lôi đông kéo tây nói nhiều với Minh Di như vậy, thực ra cũng là vì muốn xoa dịu sự ngượng ngùng của chính mình.

Xuất thân trong gia đình có gia phong nghiêm khắc, Tạ Vân Hiết tuy là một Alpha, nhưng anh lại không giống những Alpha khác thích chơi bời lăng nhăng với omega bên ngoài.

Anh đã giữ mình như ngọc suốt hơn hai mươi năm, là một người vô cùng trong sạch, giữ mình rất kỹ.

Trong tình huống này, Tạ Vân Hiết lại bị Hệ thống ép phải thốt ra những lời lẽ tục tĩu vớ vẩn, quả thực là một thử thách quá lớn đối với lòng tự trọng và dây thần kinh xấu hổ của anh.

Hơn nữa, Minh Di vốn đang ở trong trạng thái căng thẳng, nghe những lời rác rưởi đó, anh sợ Minh Di sẽ cảm thấy bị xúc phạm, trong lòng càng thêm khó chịu.

Tạ Vân Hiết vừa lo cái này, vừa lo cái khác, cuối cùng hiệu quả lại giống như đang diễn tấu hài độc thoại, trông rất tức cười.

May mà rất có hiệu quả, sau khi nghe những lời hạ lưu bậy bạ hạ thấp nhân cách đó, quả nhiên Minh Di không hề tỏ ra khó chịu, mà chỉ mím môi, ánh mắt lơ đãng, vẻ mặt phức tạp như muốn nói lại thôi.

Tạ Vân Hiết nói xong câu rác rưởi cuối cùng với Minh Di, cuối cùng cũng có thể chống tay ngồi dậy, dùng tay quạt quạt mặt, cảm thấy khá nóng nực: "Tôi diễn thế nào?"

Minh Di suy nghĩ một lát: "Nếu đăng lên mạng, chắc sẽ bị xếp vào chuyên mục video "quỷ súc" đấy."

"…" Tạ Vân Hiết ngượng ngùng nói: "Vậy lần sau tôi sẽ cố gắng hơn nữa nhé?"

Câu này Minh Di không biết nên đáp lại thế nào, vậy nên đành tự mình nhắm mắt lại, dường như không còn hứng thú nói chuyện tiếp nữa.

Tạ Vân Hiết không làm phiền cậu nữa, anh nói với Minh Di một tiếng rồi cầm bát đũa, rón rén ra khỏi phòng.

Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại, sau khi Tạ Vân Hiết đi, Minh Di mở mắt, bất động nhìn lên trần nhà.

Kể từ sau vụ tai nạn xe hơi và biết được sự thật về thế giới này, cho đến khi Tạ Vân Hiết giả mạo xuất hiện, vô số hình ảnh lướt qua trong đầu Minh Di.

Tạ Vân Hiết thật đã chết, một thực thể tên là "Hệ thống" lập tức gửi đến một kẻ giả mạo mới để thay thế, có thể thấy thế giới này không hoàn toàn khép kín, vẫn có những tồn tại khác đang âm thầm quan sát nơi đây, và kiểm soát sự vận hành chính xác của "cốt truyện".

Cuối cùng Minh Di cũng hiểu ra, thất bại của cậu không chỉ do số phận của cốt truyện sắp đặt, mà còn là kết quả tất yếu dưới sự kiểm soát của Hệ thống.

Là một con người, làm sao cậu có thể đấu lại được với một tồn tại như thế?

Quả nhiên, cứ chết đi cho xong, như vậy vẫn gọn gàng dứt khoát hơn.

Minh Di đã từng giãy giụa, đã từng phản kháng, nhưng sự thật chứng minh, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự chống cự của cậu đều là vô ích.

Kể từ giây phút này, Minh Di hoàn toàn buông xuôi.

Khi còn nhỏ, để giành lại thức ăn của mình, Minh Di dám đánh nhau với một đứa trẻ lớn hơn mình năm tuổi, cho dù đầu bị đánh chảy máu, cũng nhất định phải cắn một miếng thịt trên người đối phương mới chịu thôi.

Kẻ thù lúc đó chỉ là con người, là thứ có thể chiến thắng.

Còn kẻ thù hiện tại của Minh Di lại là một tồn tại hư vô mờ mịt nào đó.

Cậu chỉ còn lại một tháng để sống, cậu không cho rằng mình có thể đánh bại tồn tại kia chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi.

Đánh không lại, thế thì chờ chết thôi.

Minh Di nằm từ sáng đến tối, ý chí sinh tồn giảm mạnh, ngay cả bữa trưa người hầu mang vào cũng không ăn.

Bữa tối do Tạ Vân Hiết đích thân mang đến, anh liếc nhìn bữa trưa chưa hề động đũa, khẽ thở dài, ngồi xuống bên giường: "Không có khẩu vị à, hay là tuyệt thực?"

Minh Di rũ mắt, chán nản cất lời: "Sống thì có ý nghĩa gì."

Tạ Vân Hiết phản bác: "Sao lại không có ý nghĩa, sống lâu rồi cái gì cũng sẽ thấy được, cậu xem, tôi chẳng phải đã xuyên không rồi đây sao, chính là vì tôi sống đủ lâu rồi đấy."

Minh Di khẽ cười nhạt: "Xuyên không thì sao, bị Hệ thống khống chế, anh cũng chỉ là một con rối của nó mà thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!