Chương 49: Kỳ Mẫn Cảm

Mặc dù những lời Tạ Vân Hiết nói không dễ nghe, nhưng việc anh đột ngột trở về vẫn khiến Minh Di cảm thấy vô cùng bất ngờ và vui mừng.

Cậu ngồi dậy bật đèn đầu giường lên, liền nhìn thấy Tạ Vân Hiết đang mặc một bộ vest đen vô cùng trang trọng, cà vạt thắt chỉn chu, tóc tai cũng không một sợi rối, trông như thể vừa từ một cuộc họp nào đó trở về.

Bộ trang phục chỉnh tề càng làm tăng thêm cho anh vài phần khí chất cấm dục, ấy thế mà trong đôi mắt màu xanh xám kia lại ẩn giấu sự kìm nén tột cùng. Bị anh nhìn như vậy, trong lòng Minh Di không khỏi có chút xao xuyến.

Chình mình đẹp trai quá, cảm thấy rất an tâm.

Cuối cùng, sắc tâm đã lấn át lý trí, Minh Di nhích người, duỗi chân một cái, mạnh dạn ngồi lên đùi Tạ Vân Hiết, rồi như không có chuyện gì xảy ra, dùng ngón tay vân vê cà vạt của anh: "Sao anh lại về sớm thế, không phải chuyến bay của anh là vào ngày mai sao?"

Tạ Vân Hiết dùng hai tay giữ lấy eo Minh Di, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm: "Dù sao ở bên đó cũng không còn việc gì nữa, nên anh về thôi."

"Thật sao?" Minh Di vốn định nói với Tạ Vân Hiết chuyện nhà họ Minh, nhưng bây giờ lại hoàn toàn không còn tâm trạng đó nữa, tất cả tâm trí cậu đều đặt trên người Tạ Vân Hiết. Dưới sự thôi thúc khó hiểu nào đó, cậu không nhịn được áp mặt vào cổ anh, cọ tới cọ lui như đang làm nũng.

Đương nhiên, ý định ban đầu của Minh Di không phải là làm nũng, cậu chỉ cảm thấy trong lòng hơi ngứa ngáy, muốn được gần gũi với Tạ Vân Hiết một chút mà thôi.

Tạ Vân Hiết nhéo nhẹ lên gáy cậu, buồn cười nói: "Nhung Nhung, bây giờ trông em giống hệt một tiểu quỷ háo sắc đấy."

Minh Di chẳng thèm để ý anh nói gì, hứng lên rồi thì không thể ngăn lại được. Cậu mím môi, dứt khoát làm tới cùng, thuận theo ý mình, luồn tay vào dưới áo sơ mi của Tạ Vân Hiết, tùy tiện v**t v* cơ bụng săn chắc của Alpha.

Ánh mắt Tạ Vân Hiết lập tức thay đổi.

Bạn đời cọ xát mình như vậy chẳng khác nào một lời mời gọi trắng trợn, có Alpha nào mà nhịn được cơ chứ. Anh cúi đầu, hôn Minh Di nồng nhiệt, tay cởi cúc áo của cậu, lột áo cậu ra rồi vứt sang một bên, sau đó lại cởi đến quần ngủ của cậu.

Minh Di bị anh ghìm trong lòng, ngã nhào xuống giường. Ngay sau đó, hai chân cậu cảm thấy mát lạnh, cả quần ngủ lẫn q**n l*t đều bị Tạ Vân Hiết tuột xuống cùng một lúc.

Minh Di thở hổn hển liếc mắt xuống dưới, không bận tâm nhiều mà kéo cổ Tạ Vân Hiết xuống để tiếp tục hôn anh.

Sóng tình đến quá đột ngột, nếu không phải vì sau khi tỉnh dậy Minh Di chưa ăn gì, cậu thật sự sẽ nghi ngờ mình bị Tạ Vân Hiết cho uống thuốc gì đó.

Lúc này, Minh Di quả thực có chút * l**n t*nh m*. Không biết đã hôn bao lâu, Tạ Vân Hiết bỗng dừng động tác lại. Minh Di mơ màng thấy anh một tay giật cà vạt xuống, bắt lấy hai tay cậu rồi dùng cà vạt trói chúng lại với nhau.

Minh Di chớp chớp mắt, có phần ngơ ngác.

Cổ áo Tạ Vân Hiết mở rộng, tóc cũng đã rối tung. Anh chống người trên người Minh Di, nhẫn nhịn đến mức trán nổi cả gân xanh, nhưng vẫn nói: "Đợi chút, chồng em đi tắm trước đã."

Nói rồi, anh thật sự rời đi, bước thẳng vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên, Minh Di nuốt nước bọt để làm dịu cơn khô rát trong cổ họng, ngây người nhìn cổ tay bị trói một lúc, bỗng cảm thấy hơi xấu hổ, liền cúi đầu cố gắng cắn sợi cà vạt ra.

Nhưng Tạ Vân Hiết buộc rất chặt, cậu cố gắng cả buổi mà vẫn không cởi ra được.

Không biết từ lúc nào, tiếng nước đã ngừng, Tạ Vân Hiết mặc áo choàng tắm từ phòng tắm bước ra. Thấy hành động nhỏ của Minh Di, anh không khỏi bật cười: "Bây giờ mới muốn chạy, có phải là đã quá muộn rồi không?"

Nói thì nói vậy, nhưng Tạ Vân Hiết vẫn bế Minh Di lên, để cậu ngồi trên đùi mình, rồi cởi trói cho cậu. Vừa cởi, anh vừa hỏi: "Ngày mai có phải quay về phim trường không?"

Minh Di lí nhí nói: "Đạo diễn cho nghỉ hai ngày…"

Tạ Vân Hiết lập tức hiểu được ngụ ý của Minh Di. Yết hầu anh trượt lên trượt xuống, anh đưa tay kéo ngăn kéo, lấy ra một vật rồi đặt vào tay Minh Di: "Vậy em đeo cái này cho anh đi."

Minh Di nhìn chiếc rọ mõm bằng kim loại đang lóe sáng trong tay, hoàn toàn không ngờ Tạ Vân Hiết lại lấy ra thứ này, nhất thời chỉ cảm thấy nó vô cùng bỏng tay: "Tại, tại sao?"

"Nếu anh cắn em lung tung, em biết ra ngoài gặp người khác thế nào?" Tạ Vân Hiết l**m l**m răng nanh của mình: "Khả năng tự chủ của anh yếu lắm đấy."

"…"

Cuối cùng, Minh Di vẫn đeo rọ mõm cho Tạ Vân Hiết. Cậu né tránh ánh mắt đầy tính xâm lược của anh, lắp bắp hỏi: "Kỳ mẫn cảm của anh… không sao chứ?"

Phần lớn khuôn mặt Tạ Vân Hiết đã bị rọ mõm che khuất, chỉ có ánh mắt vẫn sâu thẳm như cũ: "Không sao, anh tự biết chừng mực."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!