Chương 46: Vị Khách Không Mời Mà Đến

Kể từ đêm đó, có một khoảng thời gian Minh Di không dám gọi video cho Tạ Vân Hiết.

Mặc dù Minh Di đã từng đọc qua những kiểu chơi này trong một số tiểu thuyết ABO, nhưng tự mình trải nghiệm và đọc truyện dù sao vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, cậu cần chút thời gian để bình tĩnh lại.

Thế nhưng Tạ Vân Hiết lại không kìm lòng được nữa. Vốn dĩ hai người đã yêu xa, Minh Di lại bận rộn đóng phim, bình thường trò chuyện cộng thêm gọi video đã thấy không đủ rồi, bây giờ ngay cả gọi video cũng không có, anh làm sao chịu nổi, bèn nhanh chóng tìm một cái cớ để đến thăm phim trường.

Lúc Tạ Vân Hiết đến, Minh Di đang quay một cảnh nội tâm trong nhà, địa điểm là ở hành lang. Cậu uốn tóc xoăn, cười e thẹn, luôn miệng gọi người đàn ông trung niên trước mặt là "sư phụ", trông hoàn toàn là một cậu bé ngoan ngoãn vô hại.

Tạ Vân Hiết xem mà thấy rất mới lạ, Minh Di không hay cười, kể cả khi ở bên cạnh anh, cậu cũng hiếm khi cười ngọt ngào như vậy. Cộng thêm mái tóc xoăn kia lại càng khiến Minh Di trông giống một chú cừu non ngoan ngoãn.

Lúc này, diễn viên trung niên đóng vai "sư phụ" dặn dò Minh Di xong liền quay người rời đi. Tạ Vân Hiết còn chưa kịp ngắm thêm vài giây phiên bản giới hạn của vợ, đã thấy cậu nhìn theo bóng lưng sư phụ, nụ cười trên mặt bong ra như một chiếc mặt nạ, ánh mắt cũng trở nên u ám. Chỉ một thay đổi biểu cảm đơn giản, khí chất của Minh Di đã lập tức chuyển từ một chú cừu non ngoan ngoãn thành một tên phản diện trùm cuối độc ác.

Tạ Vân Hiết phát hiện mình bị lừa: "…"

Nhân vật lần này của Minh Di lại là kiểu bên ngoài ngây thơ trong sáng, bên trong lòng dạ đen tối, thảo nào đạo diễn lại chọn cậu, ngoại hình của cậu quả thật rất dễ đánh lừa người khác…

Minh Di quay xong cảnh này, cảnh tiếp theo là của diễn viên khác. Cậu đang định tìm một chỗ nghỉ ngơi thì thấy Tiểu Lưu vẻ mặt thần bí đi tới, ghé sát vào tai cậu nói: "Ha tổng đến rồi."

Ha tổng nào? Trong đầu Minh Di toàn là lời thoại, vẫn chưa phản ứng kịp, mãi đến khi thấy vẻ mặt trêu chọc của Tiểu Lưu mới chợt nhận ra, "Ha tổng" chẳng phải là biệt danh của Tạ Vân Hiết sao?

Cậu đi theo Tiểu Lưu đến căn phòng tạm dùng làm phòng nghỉ, quả nhiên nhìn thấy Tạ Vân Hiết đang đợi mình.

Tiểu Lưu rất biết điều mà chuồn đi, còn Minh Di thì rón rén bước vào phòng. Tạ Vân Hiết đang quay lưng về phía cậu, hình như đang xem điện thoại. Minh Di bất ngờ ôm lấy eo anh từ phía sau, dọa anh giật nảy mình.

Phát hiện là Minh Di đang giở trò, Tạ Vân Hiết nắm lấy bàn tay đang ôm eo mình, bực bội quay người lại: "Mới ra ngoài bao lâu mà em đã học thói xấu rồi?"

Minh Di ngẩng mặt lên, ra vẻ rất vô tội: "Em chỉ muốn ôm anh thôi, anh không thích à?"

Tạ Vân Hiết đút điện thoại vào túi, xoa cái đầu tóc xoăn của cậu, cố gắng chống lại sự cám dỗ của chú cừu non ngoan ngoãn này, anh ra vẻ cao quý lạnh lùng nói: "Bớt diễn với anh, vừa rồi anh thấy cả rồi, em bề ngoài thì giả vờ ngoan ngoãn, sau lưng thì không biết xấu xa đến mức nào đâu."

Minh Di nhìn anh cười, rõ ràng là cùng một gương mặt, nhưng không hiểu sao lại cho người ta một cảm giác rất rùng rợn: "Là nụ cười như thế này à?"

"…" Tạ Vân Hiết liền nhéo má Minh Di, nghiêm túc nói: "Em xấu xa mà không có chiều sâu gì cả, cái xấu thật sự không phải chỉ đơn giản là biểu cảm độc ác, em phải thể hiện bằng hành động thực tế mới được."

Minh Di chớp mắt: "Ví dụ như?"

Tạ Vân Hiết đầy chính khí nói: "Ví dụ như dùng lời nói mê hoặc anh! Hoặc là vấy bẩn thân thể và linh hồn anh một cách tàn nhẫn! Đó mới là cái ác thực sự!"

"…"

Minh Di cạn lời: "Em nhận kịch bản phản diện, chứ có phải kịch bản mị ma đâu."

"Mị ma? Mị ma là gì?" Tạ Vân Hiết bất giác cảm thấy đây là một thiết lập rất hợp gu mình, bèn lập tức hỏi: "Em có thể diễn thử cái đó được không?"

Minh Di không trả lời, ngược lại còn bật cười, vì cậu cảm thấy mấy ngày không gặp mà anh đã trở nên sốt ruột rồi, tâm tư muốn được gần gũi thân mật gần như đã lộ rõ cả ra.

Cậu nhoài người tới, hôn lên cằm Tạ Vân Hiết trước. Hơi thở của anh lập tức thay đổi, kích động đến mức sắp cúi đầu xuống hôn môi Minh Di.

Nhưng Minh Di lại nghiêng đầu né tránh: "Chuyên gia trang điểm có thoa chút son…"

Tạ Vân Hiết chẳng thèm quan tâm nhiều như vậy, anh như một con chó hoang bị bỏ đói mấy ngày, một tay ôm chặt eo Minh Di, tay kia giữ lấy gáy cậu, cúi đầu xuống hôn lên vô cùng nồng nhiệt, từ từ thưởng thức đôi môi của người yêu mà anh ngày đêm mong nhớ.

Minh Di vốn nghĩ sau chuyện đêm đó, mình gặp lại anh ít nhiều gì cũng sẽ có chút ngượng ngùng, nhưng thực ra hoàn toàn không có. Quay phim xong gặp được anh, cậu chỉ cảm thấy rất vui.

Vì vậy, dù Tạ Vân Hiết hôn rất phóng túng, cậu cũng không nỡ đẩy anh ra, ngược lại còn ôm lấy eo anh, cố gắng đáp lại sự nhiệt tình của anh.

Tạ Vân Hiết lại càng thêm kích động, bàn tay nóng rực luồn vào vạt áo Minh Di, từ từ v**t v* vòng eo săn chắc mạnh mẽ ấy.

May mà còn nhớ đây là phim trường, Tạ Vân Hiết mới không tiếp tục sờ xuống dưới, tiếc nuối thu tay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!