Giấy khen được đặt lại vào trong vali, thứ cuối cùng Minh Di bỏ vào là một bức thư.
Đó là bức thư mà Tạ Vân Hiết đã đưa cho cậu khi hóa trang thành chú chó to lớn hôm đó.
Minh Di nghĩ, có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên được dáng vẻ của Tạ Vân Hiết lúc đưa thư cho mình. Đối với cậu, cái gọi là "tương lai" trong thư có thật hay không thực ra không quan trọng, điều quan trọng là tấm lòng của Tạ Vân Hiết.
Mang theo tấm lòng này, Minh Di có thể không còn sợ hãi tương lai nữa.
Đồ đạc Minh Di cần thu dọn không nhiều, của Tạ Vân Hiết lại càng ít hơn. Anh chỉ bỏ máy tính và vài quyển sách vào vali, lấy thêm mấy bộ quần áo để thay đổi, thế là đã dọn xong.
Minh Di ngồi xổm bên cạnh vali của anh, lật xem mấy quyển sách dày cộp như gạch và thấy tên của chúng — không ngờ lại là sách Pháp luật và Dược điển của nước mình.
Xem ra Tạ Vân Hiết thật sự có ý định mở công ty dược phẩm.
Nghĩ đến đây, Minh Di tò mò hỏi Tạ Vân Hiết về tiến độ điều chế thuốc ức chế.
Tạ Vân Hiết đáp rất nhẹ nhàng: "Làm ra rồi."
Trong lòng Minh Di căng thẳng: "Vậy anh định khi nào dùng?"
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Tạ Vân Hiết khẽ lóe lên: "Thật ra anh đã thử nghiệm liều lượng nhỏ trên người mình rồi — nhưng em đừng lo, anh có cân nhắc đến tính an toàn, đã tính toán liều lượng, xác định nó vô hại mới dám làm vậy."
"…" Minh Di nhíu mày, nghiêm túc hỏi: "Dùng lúc nào, sao không nói cho em biết?"
"Chính là… sau khi chúng ta hôn nhau…" Cổ họng Tạ Vân Hiết trượt xuống một cái: "Lúc đó tuyến thể của anh sẽ hoạt động rất mạnh, đồng thời lượng tin tức tố tiết ra cũng tăng đột biến, vừa hay là cơ hội tốt để thử nghiệm tác dụng ức chế của thuốc."
"Anh không nói cho em biết, chỉ là không muốn em xem việc thân mật như một nhiệm vụ." Tạ Vân Hiết đan những ngón tay mình vào tay Minh Di, bất đắc dĩ nhìn cậu: "Chẳng lẽ lại nói với em: Anh sắp tiêm thuốc rồi, chúng ta hôn nhau đi, anh phải đo nồng độ tin tức tố rồi, cho anh sờ đùi một lát — như thế thì lưu manh quá, mà lại có cảm giác như đang làm việc công, không giống yêu đương bình thường chút nào."
"Có gì đâu chứ," Minh Di không hiểu: "Phối hợp với anh chữa bệnh, sao có thể gọi là lưu manh được? Chẳng lẽ thấy anh khó chịu trong kỳ mẫn cảm, em sẽ vui vẻ sao?"
"Bây giờ chúng ta là bạn đời," Minh Di nghiêm túc nói: "Nếu còn có chuyện như vậy, đừng giấu em nữa."
"Thôi được rồi," Tạ Vân Hiết cảm thấy lời nói của Minh Di rất ngọt ngào, bèn được đằng chân lân đằng đầu, mặt dày hỏi: "Vậy bây giờ anh sờ đùi em được không?"
"Không được." Ngoài dự liệu của Tạ Vân Hiết, Minh Di lại thẳng thừng từ chối anh: "Anh lén dùng thuốc, không nói thật với em, hôm nay không cho anh sờ."
"Vậy hôn…"
"Cũng không cho hôn."
"Hôm nay anh không được chạm vào em, chỗ nào cũng không được." Minh Di đứng dậy, liếc Tạ Vân Hiết một cái rồi quay người đi ra ngoài, chỉ để lại Tạ Vân Hiết hóa đá tại chỗ.
Hệ thống hả hê ra mặt: [Ha ha, đây chính là kết cục của kẻ lừa vợ đấy, đáng đời! ]
Tạ Vân Hiết không có tâm trạng đấu khẩu với hệ thống, anh vội vàng đóng vali lại rồi đẩy vali đuổi theo.
Tuy xảy ra một chút sự cố nhỏ, nhưng hai người vẫn cùng nhau đẩy vali ra khỏi cửa, lên xe rời khỏi nhà họ Tạ.
Chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi cổng lớn, Minh Di quay đầu nhìn lại tòa biệt thự sang trọng, nhìn nó ngày càng xa mình, cho đến khi hoàn toàn biến mất sau những tán cây um tùm, trong lòng như trút được một tảng đá lớn, ngay cả hít thở cũng trở nên nhẹ nhõm.
Lần này, cuối cùng cậu cũng thật sự rời khỏi chiếc lồng giam ấy rồi.
Vạt áo bị ai đó giật nhẹ một cái, Minh Di thu tầm mắt lại, nhìn Tạ Vân Hiết một lúc rồi nắm lấy tay anh.
Vào khoảnh khắc đặc biệt này, có thể miễn cưỡng tạm dừng hình phạt một chút.
Chiếc xe chở họ rời khỏi căn biệt thự lạnh lẽo tĩnh mịch kia, hướng về nơi trăm hoa đua nở.
——-
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!