Chương 42: Một Ngày Gà Bay Chó Sủa

Nhưng mà, đây là đang ghi hình chương trình, để không bị người ta nói ra nói vào, cuối cùng Yến An vẫn không thể làm ra chuyện quay đầu bỏ đi được.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, Yến An nhìn chằm chằm vào dòng nước bẩn trên mặt đất, nuốt nước bọt một cái rồi nhìn sang mẹ Minh: "Mẹ… mẹ, có thể… dùng nước dội sạch chỗ này đi được không?"

Mẹ Minh vội nói: "Được chứ, được chứ, để mẹ đi lấy nước dội ngay đây."

Tổ chương trình đã hứa sẽ trả cho nhà họ Minh một khoản thù lao không nhỏ, đối với "Thần Tài", đương nhiên thái độ bề ngoài của nhà họ Minh phải chu đáo.

Vài chậu nước miễn cưỡng dội trôi đi vết bẩn, lúc này các nhân viên công tác mới có chỗ đặt chân, bước vào cổng lớn nhà họ Minh.

Nhà của họ Minh là một căn biệt thự nhỏ tự xây. Sau khi Minh Di trở về nhà họ Yến, nhà họ Minh đã dựa vào "khoản phí cắt đứt quan hệ" mà nhà họ Yến đưa cho để san phẳng ngôi nhà cũ, rồi xây lên một căn biệt thự nhỏ rất thịnh hành ở nông thôn thời bấy giờ ngay trên mảnh đất đó.

Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của hiện tại thì kiểu dáng của căn biệt thự này đã có chút lỗi thời, hơn nữa vì nhà họ Minh không chăm chút sân vườn, vứt bừa bãi một số thanh gỗ vụn và nông cụ ở cửa nên trông rất bừa bộn, vì vậy trông lại càng thêm xuống cấp.

Vào trong nhà, nhìn rõ cách trang trí và đồ đạc bên trong biệt thự, Yến An chỉ cảm thấy mọi thứ của nhà họ Minh đều không có chút thẩm mỹ nào, khắp nơi đều tràn ngập cảm giác xung đột và mâu thuẫn của phong cách nửa quê nửa tỉnh.

Trên sàn đá cẩm thạch màu trắng xám bày bừa đủ thứ đồ đạc lộn xộn, chiếc máy tuốt lúa kiểu cũ ở trong góc dù đã được phủ một tấm vải, nhưng vẫn âm thầm toát ra sự hiện diện của nó. Trên cầu thang xoắn ốc kiểu Âu vương vãi mấy đôi giày bẩn dính bùn và dép lê, có lẽ là để khách thay giày khi lên lầu.

Nhưng Yến An nhìn mấy đôi dép bông có đế đen kịt kia, thật sự không tài nào xỏ chân vào nổi… Cậu ta vô cùng nghi ngờ một khi mình mang vào sẽ bị lây bệnh nấm chân.

"An An, đứng ngây ra đó làm gì, mau lên đi con," bố Minh xách hành lý giúp Yến An, đã gần lên đến tầng hai, thấy Yến An do dự không quyết liền quay người lại giục.

Yến An thật sự không thể thuyết phục được bản thân chấp nhận mấy đôi dép bông đó được, thế là dứt khoát không mang giày, chỉ đi tất mà bước thẳng lên lầu.

Các nhân viên công tác lắp đặt thiết bị không nói gì, nhưng cũng đưa ra lựa chọn tương tự.

Tầng hai có ba phòng, bố Minh đẩy một cánh cửa trong số đó ra, vẻ mặt có chút ngượng ngùng nói: "Các phòng khác không có giường, vừa hay anh hai con không có ở đây, An An, con ở tạm phòng nó nhé."

Yến An không chút phòng bị mà bước tới, ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi bốc ra từ trong phòng, biểu cảm của cậu ta hoàn toàn mất kiểm soát, không kìm được mà bịt mũi nôn khan một tiếng: "Mùi gì thế này?"

"Anh hai con nó thích hút thuốc… Không sao, mở cửa cho thoáng là được," bố Minh ngượng nghịu nói, xách vali vào giúp Yến An, còn mẹ Minh thì nhiệt tình đi mở cửa sổ. Yến An nhìn tình trạng vệ sinh tồi tệ trong phòng, trước mắt tối sầm lại.

Đã nói là sẽ đến nhà quay chương trình rồi, tại sao bọn họ không dọn dẹp phòng trước cho sạch sẽ một chút?!

Yến An tuyệt vọng nhắm mắt lại, nhưng rồi cậu ta lại nghĩ, nhà họ Minh đã không quan tâm đến cậu ta như vậy, còn sắp xếp cho cậu ta ở một căn phòng thế này, đợi chương trình phát sóng, chắc sẽ không còn ai chỉ trích cậu ta, nói cậu ta bất hiếu nữa đâu nhỉ?

Nghĩ đến đây, Yến An miễn cưỡng vực lại tinh thần.

Cậu ta cố gắng làm cho bầu không khí sôi nổi hơn một chút, tò mò hỏi bố mẹ Minh: "Nhưng sao lại không có giường? Con nhớ nhà mình ngoài anh hai ra còn có một chị cả, phòng của chị và Minh Di không có giường sao?"

Vừa nhắc đến con gái lớn, mặt mẹ Minh liền lộ ra vẻ tức giận: "Đừng nhắc đến chị cả của con, nó là đồ vô ơn bạc nghĩa, đi lâu như vậy mà một cuộc điện thoại cũng không gọi về nhà, lễ tết cũng chẳng thèm về, chúng ta còn giữ phòng cho nó làm gì!?"

Bố Minh nhìn thấy máy quay, liền kín đáo kéo mẹ Minh một cái, ra hiệu cho bà đừng nói nhiều, còn mình thì chuyển chủ đề: "Phòng của Nhung Nhung ở trong căn nhà cũ ngày xưa, bây giờ xây nhà mới rồi, nó cũng đã về nhà của mình, không quay lại nữa, nên chúng ta không giữ phòng cho nó."

Yến An gượng gạo bắt chuyện: "Nhung Nhung… là tên ở nhà của Minh Di à? Trước đây ở nhà chưa bao giờ nghe anh ấy nhắc tới."

Câu nói này gợi lại một chút ký ức của mẹ Minh, bà không nhịn được nói: "Nhung Nhung hồi nhỏ đáng yêu lắm, rất hay cười, lúc đó nó mặc một bộ đồ lông nhung, cười lên trông mới đáng yêu làm sao… Mẹ liền gọi nó là Nhung Nhung, cứ gọi một tiếng là nó lại cười một tiếng…"

Bố Minh cũng mở lời: "Nhung Nhung hồi nhỏ trông đáng yêu thật, ai đến cũng khen chưa từng thấy đứa bé nào xinh như vậy."

Yến An gần như không giữ nổi nụ cười nữa, hôm nay là cậu ta về nhà, sao họ cứ nhắc đến Minh Di mãi thế?

Chẳng phải trước đây đối xử với Minh Di rất tệ sao? Bây giờ lại ra vẻ bố hiền mẹ thảo làm gì?

Yến An cắt ngang câu chuyện: "Thì ra là vậy, thế con ở tạm phòng anh hai vậy."

Mẹ Minh nhiệt tình nói: "Có cần mẹ giúp con dọn hành lý không?"

Yến An khách sáo một chút: "Không cần đâu, con tự dọn được rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!