Chương 40: Chuyện Tình Tay Ba Cẩu Huyết Giới Hào Môn

Minh Di uyển chuyển từ chối đề nghị điên rồ của Lục Nghệ Phong, nhưng Lục Nghệ Phong như thể không hiểu tiếng người, cứ nhất quyết bám theo cậu rời khỏi phòng riêng.

Minh Di cảm thấy phiền không chịu nổi, có cảm giác như mình bị thứ bẩn thỉu gì đó bám lấy vậy, chỉ hận không thể quay lại đạp mạnh vào cái chân què từng bị thương do đạn bắn của Lục Nghệ Phong.

Cậu lấy điện thoại ra, nén lại sự mất kiên nhẫn giữa hai hàng chân mày, chuẩn bị liên lạc với tài xế ở nhà.

Khi Minh Di dừng bước xem điện thoại, Lục Nghệ Phong đứng sau lưng cậu, lặng lẽ quan sát Minh Di.

Trong ấn tượng của Lục Nghệ Phong, Minh Di luôn u uất, khí chất và ngoại hình có vẻ cũng bình thường, thường mặc quần áo tối màu, trông rất quê mùa.

Nhưng hôm nay lại rất khác, Minh Di vừa tham gia sự kiện xong, tạo hình được thiết kế riêng đã tôn lên vẻ ngoài bóng bẩy sáng sủa của cậu, bộ trang phục có chất liệu tốt làm nổi bật tỉ lệ cơ thể đẹp đẽ, cảm giác u ám nặng nề đó bỗng chốc tan biến, khiến người ta có cảm giác hoàn toàn khác hẳn.

Sao trước đây hắn không phát hiện ra, người anh trai này của Yến An cũng có vài phần nhan sắc chứ?

Nhưng nghĩ lại cũng phải, nếu không có chút nhan sắc, sao Tạ Vân Hiết có thể giữ lại chơi lâu như thế?

Vừa nghĩ đến việc Minh Di bây giờ là món đồ chơi của Tạ Vân Hiết, từng bị Tạ Vân Hiết vấy bẩn, Lục Nghệ Phong lại cảm thấy nhạt nhẽo.

Hắn không thích loại người đã bị người khác vấy bẩn này.

Nhạc chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người, Minh Di bắt máy của tài xế.

Tài xế nói đã đến cổng rồi, Minh Di vội vàng muốn tránh xa Lục Nghệ Phong, liền cất bước đi ra ngoài.

Dù trong lòng Lục Nghệ Phong có chút khinh thường Minh Di, nhưng vì một lý do nào đó không nói rõ được, hắn vẫn nhìn theo bóng lưng Minh Di, bước chân cũng đi theo.

Xe của nhà họ Tạ đang đậu ở bên ngoài, muốn qua đó phải đi xuống mấy bậc thang.

Gần đây Minh Di đã hình thành ý thức rất tốt, thấy những bậc thang trống trải, cậu liền đi chậm lại, bước đi vô cùng thận trọng, đồng thời tai nghe sáu hướng, mắt nhìn tám phương, luôn để ý tình hình xung quanh để tránh bị tình tiết truyện hãm hại.

Quả nhiên chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, một vị khách vội vã lao ra, đột nhiên vấp ngã, tựa như một quả đạn pháo hình người, lao thẳng về phía Minh Di. May mà Minh Di đã có chuẩn bị từ trước, liền nhanh chân né sang một bên, thuận lợi tránh được người này.

Thế nhưng cùng lúc đó, Lục Nghệ Phong thấy tình hình bên này, vội bước tới định đỡ Minh Di, ngược lại đã chặn mất đường đi của cậu, khiến Minh Di đâm sầm vào người Lục Nghệ Phong, bước chân loạng choạng —

Thế là Minh Di bị trật chân.

Minh Di: "…" Gặp phải sao chổi rồi!

"Cậu không sao chứ?" Lục Nghệ Phong đỡ lấy eo Minh Di, chỉ cảm thấy cảm giác dưới tay rất mảnh mai. Hắn còn định cảm nhận kỹ hơn thì bỗng nghe được một tiếng đóng sầm cửa xe, ngẩng đầu lên liền thấy Tạ Vân Hiết đã xuống xe, mặt mày sa sầm đi về phía bọn họ.

Không đợi Lục Nghệ Phong lên tiếng, Tạ Vân Hiết đã trực tiếp giành lấy Minh Di từ tay hắn. Bàn tay bỗng nhiên trống rỗng, Lục Nghệ Phong nhất thời có chút không vui, lên tiếng nói: "Mong Tạ tổng đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn đỡ Minh tiên sinh một chút thôi."

"Vậy sao?" Tạ Vân Hiết thấy Minh Di cau mày, cơn giận lập tức bùng lên. Ánh mắt sắc bén của anh rơi trên mặt Lục Nghệ Phong, giây tiếp theo, anh đột ngột nhấc chân, một cước đạp thẳng vào chân phải của Lục Nghệ Phong. Hắn hoàn toàn không ngờ Tạ Vân Hiết lại dùng chiêu hiểm như vậy, vẻ mặt kinh ngạc bị Tạ Vân Hiết đạp lăn xuống bậc thang.

Tạ Vân Hiết thì bế bổng Minh Di lên, phớt lờ Lục Nghệ Phong đang lăn lóc dưới bậc thang, không thèm nói một lời, mặt lạnh tanh đi thẳng về phía xe.

Thấy pha xử lý vừa nhanh vừa chuẩn vừa hiểm của Tạ Vân Hiết, Minh Di mở to mắt. Sau khi lên xe, cậu không nhịn được mà nhoài người ra cửa sổ, tiếp tục chiêm ngưỡng bộ dạng thảm hại của Lục Nghệ Phong.

Tạ Vân Hiết lên xe từ phía bên kia, thấy cậu chú ý đến Lục Nghệ Phong như vậy thì cảm thấy không vui, giọng nói u ám khó chịu: "Còn nhìn? Hắn có gì đáng để em nhìn chứ?"

Cuối cùng Minh Di cũng quay đầu nhìn anh, mắt sáng rực: "Sao anh biết em muốn đạp vào cái chân đó của hắn thế? Đây có được coi là tâm linh tương thông không?"

Minh Di biết trong vụ bắt cóc, Lục Nghệ Phong bị trúng hai phát đạn, một phát ở cánh tay, một phát ở chân phải. Dù chuyện đã qua gần bốn tháng, nhưng hễ nhìn thấy Lục Nghệ Phong, Minh Di vẫn nhớ lại chuyện này, còn luôn nảy sinh ý nghĩ tà ác là đạp mạnh vào cái chân què đó của hắn.

Kết quả là vừa rồi Tạ Vân Hiết lại làm thật, Minh Di lập tức cảm thấy sảng khoái tinh thần!

"Hắn hèn hạ như vậy, muốn đạp hắn không phải là chuyện thường tình sao?" Tạ Vân Hiết cau mày kiểm tra mắt cá chân của Minh Di: "Có đau không?"

Minh Di lắc đầu: "Chỉ đau lúc nãy thôi, bây giờ không đau nhiều nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!