Chương 4: Hợp Tác

Dòng máu đỏ tươi men theo cổ tay chảy xuống, nhỏ giọt trên sàn.

Sắc mặt Minh Di trắng bệch, nhưng ánh mắt lại trở nên hung tợn, cậu tăng thêm lực trên tay, cố gắng vật lộn với Tạ Vân Hiết để đưa mảnh thủy tinh kia vào yết hầu của anh.

May mà Tạ Vân Hiết cũng dần hồi phục sau cú điện giật vừa rồi, anh giơ tay kia lên, nắm lấy cổ tay gầy guộc xanh tím của Minh Di, cưỡng ép đoạt lấy mảnh thủy tinh khỏi tay cậu.

Sau đó đè bệnh nhân không ngoan ngoãn xuống, ép Minh Di nằm lại trên giường.

Minh Di vốn đã là nỏ mạnh hết đà, sau khi thực hiện một loạt hành động này thì cũng hoàn toàn kiệt sức.

Vì vậy, dù trong lòng Minh Di vô cùng không cam tâm, cũng chỉ có thể mặc cho Tạ Vân Hiết sắp đặt.

Đầu óc mê man, toàn thân đau nhức, Minh Di biết có thể mình đã phát sốt, cậu nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn bên giường, không dám lơ là mất cảnh giác.

Tạ Vân Hiết đang cúi đầu xem vết thương trong lòng bàn tay, mày khẽ nhíu lại, đôi mắt màu xám xanh kia như chứa đầy lệ khí, âm u đáng sợ.

Lại sắp bị đánh nữa sao? Lòng Minh Di bình lặng như nước, cậu không hối hận về việc mình vừa làm, điều duy nhất hối hận là tốc độ ra tay của cậu không đủ nhanh, không thể giết Tạ Vân Hiết thêm một lần nữa.

Không ngoài dự đoán của Minh Di, giây tiếp theo, đôi mắt kia liền lạnh lùng liếc về phía cậu.

"Ra tay tàn nhẫn thật đấy." Tạ Vân Hiết bình phẩm một câu không cảm xúc.

Minh Di không có bất kỳ phản ứng nào, vẻ mặt bình tĩnh, gần như tê liệt, chờ đợi nắm đấm sắp giáng xuống.

Cái giá phải trả cho việc không giết được Tạ Vân Hiết là rất lớn, có thể cậu sẽ bị tên đó hành hạ tàn nhẫn hơn, rơi vào kết cục bi thảm hơn cả việc bị dìm xuống biển.

Nhưng Minh Di chỉ là không cam tâm.

Cậu phản kháng Tạ Vân Hiết, giống như đang phản kháng số phận đã bị đóng khung của mình.

Nhưng cuối cùng, dù là số phận hay là Tạ Vân Hiết gì cũng vậy, Minh Di vẫn không thể thoát khỏi tất cả những thứ đang trói buộc cậu.

Nhưng nắm đấm trong dự đoán lại mãi không giáng xuống.

Tạ Vân Hiết kéo một chiếc ghế đến, ngược lại còn bày ra tư thế ngồi xuống trò chuyện thân tình.

"Tôi biết cậu đang rất nóng lòng, nhưng cậu đừng vội, những gì tôi vừa nói là thật, tôi thực sự không phải là Tạ Vân Hiết trước đây."

Lại bắt đầu nói những lời điên khùng rồi, Minh Di mặt không cảm xúc nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng, suy nghĩ xem khi nào màn tra tấn dài dằng dặc này mới kết thúc.

Đói quá, đau quá, mệt quá.

Tạ Vân Hiết thấy Minh Di tỏ thái độ lạnh lùng không thèm để ý đến mình, cũng không vội chứng minh, anh lấy gạc trong hộp y tế ra, vừa tự băng bó cho mình, vừa tự nói một mình: "Cậu đúng là đã thành công g**t ch*t Tạ Vân Hiết trước đây rồi, một dao rạch bụng, phản công tuyệt địa, làm rất tốt, đáng tiếc —— giữa chừng đã xảy ra một chút sự cố."

Nghe thấy bốn chữ "một dao rạch bụng", ánh mắt Minh Di cuối cùng cũng có chút biến động.

Không phải là mơ?

Tạ Vân Hiết nói đến đây thì đột nhiên dừng lại, vì anh lại bị hệ thống giật điện.

Hệ thống đã sụp đổ: [Ký chủ, anh nói với cậu ta những chuyện này làm gì! Anh phá vỡ thiết lập nhân vật rồi có biết không? Đã nói là phải ngoan ngoãn đóng vai phản diện cơ mà! Hơn nữa sao anh có thể nói những chuyện này với pháo hôi độc ác, lỡ như cậu ta thức tỉnh ý thức, làm cho dòng thời gian sụp đổ nghiêm trọng hơn thì sao?!]

Tạ Vân Hiết khẽ "hít" một hơi, một lúc lâu sau mới hồi phục, trả lời trong đầu, mở miệng đã là một quả bom tấn: "Mi còn chưa nhìn ra sao? Không giải thích rõ ràng với Yến Minh Di, sớm muộn gì tao cũng sẽ bị cậu ấy g**t ch*t."

Hệ thống tức thì nghẹn họng.

Tạ Vân Hiết: "Rất rõ ràng, Yến Minh Di đã mất kiểm soát rồi, cậu ấy cố chấp muốn giết "Tạ Vân Hiết", một lần thất bại, cậu ta nhất định sẽ ra tay lần nữa."

"Hệ thống, mi dám cược không, cược rằng trước khi tao đi hết tình tiết dìm biển, tao sẽ không chết trong tay cậu ấy không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!