Minh Di vừa tỉnh dậy, chỉ cảm thấy cổ đau, đầu đau, mông đau, chân đau… Tóm lại là cả người chỗ nào cũng đều không ổn.
Cũng may là Minh Di vẫn chưa uống đến mức say quên trời đất, cậu ấn trán, dần dần nhớ lại một loạt chuyện hoang đường đã xảy ra tối qua, từng chuyện từng chuyện, rõ ràng đến lạ.
Tạ Vân Hiết xé bỏ lớp ngụy trang, hoàn toàn không diễn nữa. Mãi đến lúc đó Minh Di mới biết, hóa ra anh cũng biết nói lời tục tĩu, lại còn không thầy tự thông mà dùng những thủ đoạn khiến cậu thấy xấu hổ vô cùng.
Tư tưởng của Minh Di khá bảo thủ, vốn dĩ cậu chỉ muốn có được câu trả lời từ Tạ Vân Hiết. Trong tưởng tượng của cậu, nếu tiến triển nhanh lắm thì có thể hôn một cái đã là tốt lắm rồi.
Kết quả… Tạ Vân Hiết vừa vào trận đã chơi một vố lớn.
Mặt trong đùi của Minh Di bây giờ vẫn còn đỏ, chạm vào là đau âm ỉ. Minh Di mặt không cảm xúc đi vệ sinh cá nhân, giữa chừng không biết nghĩ đến điều gì, bèn quay người về phía gương, không ngoài dự đoán, quả nhiên nhìn thấy dấu răng vẫn chưa biến mất.
"…" Thế này thì cậu ra ngoài gặp người khác thế nào đây?
Minh Di trầm tư đứng trước gương một lúc, rồi vẫn thay quần áo rồi ra khỏi phòng.
Tạ Vân Hiết đang giả vờ giả vịt uống trà xem điện thoại trong phòng khách, liếc thấy Minh Di đi ra, ánh mắt liền lập tức lặng lẽ rơi trên người cậu.
Minh Di không để lộ cảm xúc gì trên mặt, lờ Tạ Vân Hiết trong phòng khách đi, bước thẳng đến phòng ăn để dùng bữa sáng.
Tiểu Tùng Hùng thấy cậu ra ngoài, liền vẫy đuôi nhảy lon ton theo sát chân Minh Di, vô cùng ân cần.
Thấy Minh Di thật sự không thèm để ý đến mình nữa, Tạ Vân Hiết nhất thời vô cùng hoảng loạn, bắt đầu hối hận về hành vi bốc đồng của mình hôm qua.
Rõ ràng là anh có thể nói chuyện đàng hoàng với Minh Di, lại cứ phải dùng thủ đoạn quyết liệt như vậy để ép cậu lùi bước. Giờ thì hay rồi, Minh Di đã biết bộ mặt xấu xí của anh rồi, lỡ như ngay cả làm bạn bè với anh mà cậu cũng không muốn nữa thì phải làm sao?
Vừa nghĩ đến ánh mắt chán ghét của Minh Di, lồng ngực Tạ Vân Hiết lại đau nhói từng cơn. Anh đợi trái đợi phải, thấy Minh Di vẫn không có ý định để ý đến mình, tâm trạng lại càng thêm sa sút.
Cuối cùng, Tạ Vân Hiết cũng không ngồi yên được nữa, anh bỏ tách trà và điện thoại dùng để ngụy trang xuống, tiến về phía Minh Di, cẩn thận ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu.
"Chuyện tối qua… xin lỗi em," Tạ Vân Hiết cố gắng kiểm soát tầm mắt mình, cố gắng không nhìn vào vết cắn trên cổ Minh Di: "Anh không nên mạo phạm em như vậy, nếu em còn bằng lòng tha thứ cho anh, chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm bạn."
Minh Di đặt thìa xuống, cuối cùng cũng nhìn về phía Tạ Vân Hiết. Thấy anh ủ rũ buồn bã, dáng vẻ vô cùng chột dạ, trong mắt Minh Di, Tạ Vân Hiết bây giờ trông giống hệt Tiểu Tùng Hùng khi biết mình phạm lỗi.
"Bạn bè?" Giọng Minh Di vẫn còn khàn, ngữ khí âm u nói: "Tối qua anh cọ chân em, cắn cổ em, mà giờ vẫn muốn tiếp tục làm bạn với em à?"
Tạ Vân Hiết thấy da đầu tê dại, hoàn toàn không ngờ Minh Di lại nhắc lại chuyện tối qua. Thái độ thản nhiên này hoàn toàn khác với những gì anh tưởng tượng.
Dáng vẻ đáng thương của Minh Di khi khóc lóc đảm bảo sẽ không trêu chọc anh nữa vẫn còn hiện rõ trước mắt, nhưng hôm nay, cậu ngồi trước mặt anh, dường như đã quên mất sự thất thố khi bị khống chế tối qua, giọng điệu thậm chí còn khiêu khích hơn cả hôm qua?
Sao lại thế này?
Hệ thống đang chuẩn bị hóng chuyện cũng ngây người, chẳng phải Minh Di nên cãi nhau một trận thật to với Tạ Vân Hiết, rồi từ đó hai người đường ai nấy đi sao?
Tạ Vân Hiết cũng không ngờ Minh Di vừa xuống giường đã nuốt lời, cả người ngây ra, tai nhất thời đỏ bừng, không biết nên đáp lại thế nào.
"Em đã nói rồi, chuyện này có thể thương lượng mà." Minh Di liếc Tạ Vân Hiết một cái, người này tối qua trên giường nói bao nhiêu lời tục tĩu, sao giờ lại trở nên ngây thơ thế?
Minh Di không thấy Tạ Vân Hiết làm gì quá đáng vào tối qua, dù sao thì cũng là cậu khơi mào trước.
Lúc đó có hơi xấu hổ, nhưng sau khi tỉnh dậy, Minh Di lại thấy cũng không có gì to tát. Đối với người mình thích, tiêu chuẩn của cậu có thể nới lỏng một chút.
Giống như cậu đã từng vì muốn có được sự yêu thương của gia đình mà bỏ ra sáu năm nỗ lực để chạy theo bước chân Yến An, nhưng sau khi phát hiện cái gọi là tình thân đó chỉ là ảo ảnh không bao giờ chạm tới được, cậu lại có thể không chút do dự mà từ bỏ việc tiếp tục lấy lòng nhà họ Yến.
"Nếu em thấy anh không đủ tốt, hoặc làm quá đáng, tất nhiên em sẽ tự động rời đi." Minh Di chậm rãi nói: "Anh đừng nghĩ em ngốc quá."
Tạ Vân Hiết lí nhí nói: "Đây không phải là vấn đề em có thể lý trí rời đi hay không, mà vấn đề là, lúc đó anh có chịu để em đi hay không…"
Đã nói thẳng ra rồi thì Tạ Vân Hiết cũng dứt khoát nói rõ hơn một chút: "Anh có h*m m**n chiếm hữu rất mạnh, sau khi em ở bên anh, anh sẽ luôn chú ý đến động tĩnh của em, sẽ giống như một kẻ b**n th** tìm hiểu xem mỗi ngày em tiếp xúc với ai, làm những gì. Em sẽ không còn không gian riêng tư, hơn nữa, anh còn rất cố chấp, nếu anh yêu em, anh sẽ không nỡ buông tay, đến lúc đó em muốn đi cũng khó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!