Trong khoảnh khắc đó, gió tuyết dường như cũng ngừng lại.
Câu nói đó của Minh Di không ngừng vang vọng bên tai Tạ Vân Hiết, dễ dàng khiến Tạ Vân Hiết chấn động cả tâm hồn. Một lời tỏ tình đơn giản, nhưng hiệu quả mà nó gây ra trong lòng anh không khác gì một trận động đất lớn.
Đủ mọi cảm xúc phức tạp đột ngột phun trào!
Vậy mà Minh Di lại tỏ tình với mình thật! Ngay trong ngày tuyết rơi này, cậu ấy thậm chí còn không đợi được đến lúc quay phim xong! Cậu ấy nôn nóng quá, thật sự thích mình đến vậy sao?
Là giả phải không? Là ảo giác của mình thôi phải không!
Tạ Vân Hiết mơ màng, mãi đến khi được Minh Di nắm lấy tay mới gần như choáng váng hoàn hồn tỉnh táo lại, nhìn về phía Minh Di.
Minh Di trông rất thản nhiên, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Còn anh thì sao? Anh có thích em không?"
Trời đất ơi, sao có thể không thích cho được! Tạ Vân Hiết gần như sắp đồng ý ngay lập tức, nhưng chút lý trí còn sót lại đã khiến anh phải gắng gượng nuốt lại những lời mình sắp nói ra.
Tạ Vân Hiết hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm giác nóng ran đang sôi sục trong người mình, anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Mãi một hồi lâu sau, Tạ Vân Hiết mới nghiến răng rút tay mình ra khỏi tay Minh Di: "Đương nhiên là có thích."
Minh Di vẫn nhìn anh, ánh mắt hơi sáng lên.
"Nhưng không phải là kiểu thích của người yêu." Tạ Vân Hiết né tránh ánh mắt của Minh Di: "Chỉ là… kiểu thích giữa bạn bè thôi."
"…Chỉ là thích kiểu bạn bè thôi sao?" Minh Di ngơ ngác lặp lại.
"Đúng vậy," Tạ Vân Hiết đè nén cảm giác đau lòng xuống, tiếp tục nói: "Có lẽ cậu cảm thấy việc tôi cứu cậu, nói đỡ cho cậu là biểu hiện của thích, điều này quả thực rất dễ khiến người ta nhầm lẫn. Nhưng cậu hãy nghĩ kỹ mà xem, có lẽ cậu chỉ vì tôi xuất hiện vào thời khắc nguy hiểm nhất, cứu cậu, từ đó mà sinh ra hiệu ứng cầu treo."
"Nhưng thực tế, đây chỉ là việc mà bất kỳ ai có quan niệm đạo đức bình thường cũng sẽ làm. Chỉ cần cậu rời khỏi môi trường bẩn thỉu này, cậu sẽ phát hiện ra, người tốt như tôi ở đâu cũng có."
Minh Di từng thấy người khác phát thẻ người tốt, chứ chưa từng thấy ai tự phát thẻ người tốt cho mình. Cậu có chút chậm chạp nhận ra mình đã bị Tạ Vân Hiết từ chối, khóe môi bất giác hạ xuống, khẽ mím lại: "Không phải hiệu ứng cầu treo, em đã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi. Khi không gặp được anh, em sẽ nhớ anh, mỗi ngày đều rất mong chờ tin tức của anh.
Chẳng lẽ đây không phải là thích sao?"
Thật đúng là muốn lấy cái mạng già của anh mà… Tạ Vân Hiết bị những lời thẳng thắn của Minh Di tấn công đến mức sắp không chống đỡ nổi, thế mà Minh Di đã tìm lại được nhịp điệu, hỏi anh: "Anh nói anh đối với em là kiểu thích giữa bạn bè, vậy anh có giúp bạn bè đi giày không, có giúp bạn bè c** q**n không? Có ngày nào cũng đến bệnh viện thăm bạn không?"
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Tạ Vân Hiết không nói nên lời, anh im lặng một lúc: "Cậu cứ coi như tôi quá nhiệt tình đi… Tóm lại, tôi không hợp với cậu đâu."
"Chỗ nào không hợp?" Minh Di nhất quyết truy hỏi đến cùng.
Trán Tạ Vân Hiết giật giật, đã hơi không nhịn được nữa, đành phải lôi ra cái cớ cũ: "Tôi là Alpha, cậu là Beta, cho nên không hợp."
Minh Di: "Anh từng nói độ tương hợp không nói lên được điều gì, có thích hay không mới là quan trọng nhất."
Tạ Vân Hiết không nói gì nữa, môi mím chặt thành một đường thẳng, cả người như căng cứng đến cực điểm.
Minh Di cũng không muốn ép Tạ Vân Hiết quá, thấy vậy đành bất đắc dĩ thở dài một tiếng, tạm lùi một bước: "Vậy anh về rồi nghĩ lại đi, đợi anh tìm được lý do thuyết phục em rồi hãy cho em câu trả lời, được không?"
Tạ Vân Hiết khó khăn nặn ra một chữ: "…Được."
Hệ thống đứng xem nãy giờ, không ngờ kết quả cuối cùng lại như vậy, không khỏi hận rèn sắt không thành thép, nó nói: [Tôi nói này ký chủ, anh có thể bớt hèn lại một chút được không! Cậu ấy đã tỏ tình rồi, anh còn e dè cái gì nữa, xông lên đi chứ!]
Hơn nữa, Minh Di là người bị từ chối, vậy mà lại để Tạ Vân Hiết là người từ chối đưa ra lý do, đây chẳng phải là trời đất đảo lộn rồi sao?
Điều quan trọng hơn là, Tạ Vân Hiết lại thật sự đồng ý về nhà nghĩ lý do, thật là vô lý hết sức!
Tạ Vân Hiết không có tâm trí đâu để ý đến Hệ thống, lúc này lòng anh rối như tơ vò, hoàn toàn bị lời tỏ tình đột ngột của Minh Di làm cho rối loạn hết cả nhịp điệu.
Trên đoạn đường sóng vai đi về sau đó, cả hai đều ăn ý không nói thêm lời nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!