Chương 33: Alpha Không Có Gu Thẩm Mỹ

Nửa tháng sau, qua đánh giá của bác sĩ, Minh Di đã đủ tiêu chuẩn xuất viện và được phép ra viện.

Cậu được trở lại đoàn phim, tiếp tục quay phim.

Tạ Vân Hiết lấy chiếc vòng chân có định vị ra, lại đeo vào cho Minh Di.

Trước đó ở bệnh viện làm kiểm tra không tiện, cộng thêm nhiều người để ý, nên Tạ Vân Hiết đã tháo vòng chân ra. Bây giờ Minh Di phải quay lại đoàn phim, để tránh xảy ra tai nạn bắt cóc lần nữa, việc đeo thiết bị định vị vẫn rất cần thiết.

Minh Di không nói gì, ngồi ở mép giường, gác chân lên đùi Tạ Vân Hiết, mặc cho anh thao tác.

Tạ Vân Hiết nắm lấy bắp chân của Minh Di, vén ống quần vướng víu lên trên, cho đến khi mắt cá chân lộ ra hoàn toàn.

"Cạch" một tiếng, khóa trên vòng chân tự động khóa lại.

Làn da trắng ngần tương phản với kim loại màu đen, trông vô cùng chói mắt. Tạ Vân Hiết nhìn, yết hầu bất giác trượt xuống một cái, anh ngẩng đầu ngước mắt lên nhìn Minh Di.

Cậu yên lặng cụp hàng mi dài xuống, trông có vẻ rất tin tưởng Tạ Vân Hiết. Nhưng hình như cậu đã quên, chiếc vòng chân này chỉ có dấu vân tay của Tạ Vân Hiết mới có thể mở được. Nếu Tạ Vân Hiết nảy sinh ý đồ xấu, cậu sẽ phải đeo thứ này cả đời.

Giống như… đã trở thành vật sở hữu của Tạ Vân Hiết vậy.

Minh Di nhận ra ánh mắt của Tạ Vân Hiết, cậu thu lại tầm nhìn đang đặt trên vòng chân, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"Không sao, đeo xong rồi." Tạ Vân Hiết hoàn hồn, đè nén một số suy nghĩ không mấy lành mạnh trong lòng, chậm rãi buông mắt cá chân của Minh Di ra. Anh nhìn quanh một vòng, rồi nhặt giày của cậu lên, tự nhiên muốn giúp cậu mang vào.

Tâm trạng Minh Di thật phức tạp, cậu vội vàng ngăn động tác của Tạ Vân Hiết lại: "…Không cần đâu, tôi tự mang được."

Tạ Vân Hiết đành đưa giày cho Minh Di, để cậu tự mang, vẻ mặt còn có chút thất vọng.

Trong lòng Minh Di thở dài bất lực, Tạ Vân Hiết như vậy đã quá rõ ràng rồi, thật sự rất khó để cậu tìm được bằng chứng cho việc "Tạ Vân Hiết không thích Beta".

Mỗi khi Minh Di nghi ngờ có phải mình đã nghĩ nhiều không, có lẽ anh chỉ đơn thuần là người tốt, không nỡ thấy bạn bè chịu khổ nên mới chăm sóc cậu như vậy, thì một vài ánh mắt và hành động của Tạ Vân Hiết lại luôn khiến Minh Di khẳng định suy đoán của mình.

Giống như một chú chó thích con người sẽ vẫy đuôi lè lưỡi vậy, không thể nào giấu được.

Minh Di quyết định thử dò xét một chút. Khi cùng Tạ Vân Hiết đi vào lối đi đặc biệt, trong lúc chờ thang máy đi xuống, cậu giả vờ vô tình hỏi: "Mấy hôm trước tôi có thấy một thiết lập của thế giới ABO, gọi là "bạn đời định mệnh", thế giới của anh có cách nói này không?"

Vẻ mặt hoang mang ngơ ngác của Tạ Vân Hiết không giống như đang giả vờ: "Bạn đời định mệnh là gì?"

Minh Di nghiêm túc giải thích cho anh: "Nói đơn giản, là có một cặp Alpha và Omega là bạn đời định mệnh, tin tức tố tương thích 100%. Khi họ gặp nhau, sẽ lập tức cảm nhận được mối liên kết thần kỳ này, sau đó trong mắt sẽ không còn chứa được ai khác nữa."

"Đây là thiết lập riêng của thế giới nào đó thôi, dù sao thế giới của tôi cũng không có cái này," Tạ Vân Hiết cạn lời nói: "Định mệnh với không định mệnh gì chứ, làm ra vẻ huyền bí như vậy. Thế thì trước khi gặp được định mệnh đừng yêu đương nữa, cứ thành thật chờ đợi định mệnh giáng xuống đi. Hơn nữa lỡ như đã kết hôn rồi, lại gặp định mệnh thì phải làm sao?

Rất dễ nảy sinh vấn đề đúng không?"

Minh Di gật đầu: "Cho nên, thông thường các bộ truyện ABO có thiết lập này đều là truyện truy thê hoả táng tràng."

"Thiết lập nhìn thì có vẻ vô lý, nhưng thực chất đều là để phục vụ cho mô típ…" Tạ Vân Hiết như có điều suy nghĩ, bỗng nhiên ngộ ra: "Đây chính là nghệ thuật! Nghệ thuật chính là mô típ!"

"…" Ai đang thảo luận nghệ thuật với anh chứ? Minh Di cố gắng kéo chủ đề về đúng hướng: "Vậy chắc phải có thiết lập về độ tương thích tin tức tố chứ, anh có từng gặp Omega nào có độ tương thích đặc biệt cao với anh chưa?"

Tạ Vân Hiết không biết tại sao Minh Di đột nhiên lại tò mò những chuyện này, chỉ nghĩ là gần đây cậu xem tiểu thuyết ABO bị nghiện, nên mới nhất thời hứng khởi muốn phỏng vấn một Alpha thật như anh.

Anh đương nhiên sẵn lòng thỏa mãn nguyện vọng nhỏ này của Minh Di, kiên nhẫn giải thích: "Có gặp rồi, độ tương thích cao nhất là 91.3%, nhưng không thích thì chính là không thích, độ tương thích cao cũng không nói lên được điều gì."

Minh Di chớp lấy cơ hội, lập tức hỏi: "Vậy anh thích người như thế nào?"

Tạ Vân Hiết ra vẻ suy nghĩ vài giây: "Thích người ngoan ngoãn, biết làm nũng bám người, ngày nào cũng hỏi han ân cần, tốt nhất là hoạt bát vui vẻ một chút, làm việc gì cũng tràn đầy tự tin."

"…" Minh Di gật đầu: "Tôi hiểu rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!