Bị hệ thống quậy một trận như thế, ngoài mặt Minh Di không thể hiện gì, kéo quần lên vẫn ra vẻ ung dung bình thản. Nhưng thực chất, cậu xấu hổ đến mức toàn thân nóng ran, cả người cứ như bị đặt trên lò lửa thiêu, mãi một lúc sau khi quay về giường bệnh vẫn chưa hoàn hồn.
Thế nhưng Tạ Vân Hiết lại không chịu bỏ qua chủ đề này, cứ lải nhải bên tai Minh Di, cố gắng thanh minh cho bản thân, gột rửa đi cái tiếng xấu mà hệ thống đã đổ lên đầu anh.
Minh Di bị anh nói đến toát cả mồ hôi, không nhìn thì thôi, cậu cũng có nói gì đâu, thật sự không cần phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại như vậy mà.
Tạ Vân Hiết cứ nhắc, Minh Di lại nhớ đến cảnh anh giúp cậu c** q**n. Cậu đâu phải khúc gỗ, bị nhắc đi nhắc lại chuyện xấu hổ thế này, rất khó để thực sự giữ được lòng dạ tĩnh như nước.
Bị nói đến mức không chịu nổi nữa, Minh Di đột nhiên đưa tay không cắm kim truyền ra, bóp miệng Tạ Vân Hiết lại, nghiêm mặt nói: "Được rồi, đủ rồi đó."
Tạ Vân Hiết bị sự nghiêm túc của Minh Di lây nhiễm, đôi mắt màu xanh xám ngây ra nhìn cậu… tràn ngập vẻ phong tình khôn ngoan của giống chó Husky.
Minh Di nằm trên giường bệnh, hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn anh: "Kể cả anh có nhìn thật, tôi cũng không giận anh đâu, hơn nữa tôi biết, đó đều là do hệ thống khiêu khích."
Hệ thống: [Đó~ đều~ là~ do~ hệ thống~ khiêu~ khích~]
Minh Di lơ đi giọng điệu châm chọc của hệ thống, nhìn chằm chằm Tạ Vân Hiết một lúc, sau khi buông tay ra thì không nhịn được hỏi: "Có ai từng nói mắt của anh giống chó Husky không?"
Tạ Vân Hiết biết điều không tiếp tục chủ đề trước đó nữa, ngoan ngoãn trả lời: "Sau lưng thì có nói, nhưng không mấy ai dám nói trước mặt tôi."
Thấy Minh Di tò mò, Tạ Vân Hiết liền nói thêm vài câu: "Cha ruột của tôi là một Alpha người nước ngoài, mẹ ruột tôi gặp ông ta khi đang du học. Đáng tiếc, Alpha đó là một kẻ cặn bã, biết bà mang thai thì liền biến mất không một dấu vết."
"Chắc là bà ấy không nỡ bỏ tôi nên đã sinh tôi ra. Trùng hợp thay, phu nhân nhà họ Tạ cũng sinh con cùng ngày với bà, y tá lại vô tình làm nhầm hai đứa trẻ."
"Càng trùng hợp hơn là, gia chủ nhà họ Tạ có mắt xanh, tôi cũng có một đôi mắt xanh, nên bọn họ không lập tức nghi ngờ huyết thống của tôi." Tạ Vân Hiết chống cằm: "Nhưng mắt xanh thì cũng có mắt xanh này mắt xanh nọ, giữa những đôi mắt xanh luôn có sự khác biệt tinh tế. Nếu nói mắt xanh của nhà họ Tạ giống sói, thì tôi lại giống Husky, trông không được thông minh cho lắm, hồi nhỏ cũng bị người ta bàn tán không ít."
Giọng Minh Di vì sốt nên hơi khàn: "Anh có đánh lại không?"
"Sao cậu biết tôi đánh lại?" Tạ Vân Hiết rất ngạc nhiên, rõ ràng anh đã cố tình giữ hình tượng lịch lãm trước mặt Minh Di, tại sao lại để lại ấn tượng bạo lực như vậy trong lòng cậu thế?
Minh Di: "Ừm… Husky vốn dĩ khá năng động, đặc biệt là Husky nhỏ."
Tạ Vân Hiết: "…" Năng động là cách nói uyển chuyển thôi đúng không, thực ra điều cậu ấy muốn nói là "tăng động", "dư thừa năng lượng", "gặp người lạ là phát rồ" đúng không?
Tạ Vân Hiết ho nhẹ một tiếng: "Có đánh, nhưng chỉ đánh một lần. Sau đó tôi nghĩ, thế này không ổn, không thể lần nào cũng đánh nhau được, mệt lắm? Thế là tôi nghĩ, hay là giải quyết vấn đề từ gốc rễ luôn."
Ánh mắt Minh Di lộ rõ vẻ thắc mắc.
"Chính là cầm một cái gương, ngày nào cũng luyện ánh mắt ấy mà." Tạ Vân Hiết làm mẫu cho cậu xem: "Cậu xem, đây là sự sắc bén của loài sói! Đây là sự hung tợn khát máu! Đây là sự khinh miệt từ trên cao nhìn xuống!"
"Thế nào, có phải khí chất của công tử nhà giàu lập tức toát ra không?"
Minh Di: "…"
Cậu đưa tay che trán, bị Tạ Vân Hiết chọc cho bật cười, thậm chí còn cười đến ngứa cả họng, ho mãi không ngừng.
Tạ Vân Hiết rót một cốc nước cho Minh Di, buồn bực nói: "Có buồn cười đến thế không? Đời là một vở kịch mà, tất cả đều dựa vào diễn xuất. Không diễn vẻ cao quý lạnh lùng một chút thì không làm ăn được trên thương trường đâu."
Minh Di uống nước để dịu cảm giác ngứa họng, cậu cong môi nói: "Tạ Vân Hiết, nếu anh đi đóng phim, chắc chắn cũng sẽ kiếm được rất nhiều tiền."
Tạ Vân Hiết cười khẽ: "Còn phải nói sao? Người tài như tôi, ở đâu cũng có thể tỏa sáng."
Nói chuyện một lúc, mí mắt Minh Di ngày càng nặng trĩu, chẳng mấy chốc đã không chống lại được cơn buồn ngủ mà thiếp đi. Tạ Vân Hiết đưa tay sờ lên vầng trán nóng hổi của cậu, cảm thấy thật lo lắng.
Minh Di sốt liên miên suốt cả một đêm, đến ngày hôm sau mới hạ sốt.
Cậu cử động nhẹ trên giường bệnh, vẫn cảm thấy hơi buồn chán. Sau khi đứng ngẩn người một lúc trước cửa sổ sát đất, Minh Di đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Hệ thống từng nói, trong trường hợp cơ duyên xảo hợp, hai thế giới thậm chí có thể "quan sát" lẫn nhau. Nếu Tạ Vân Hiết có thể "quan sát" thế giới của «Sủng Ái Vô Hạn», vậy thì cậu có thể "quan sát" thế giới của Tạ Vân Hiết không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!