Chương 31: Người Đàn Ông Bí Ẩn

Dưới sự uy h**p của Tạ Vân Hiết, Hệ thống đã miễn cưỡng tiết lộ một phần sự thật.

Bên trên Hệ thống đúng là có một Hệ thống chủ, Hệ thống chủ vận hành bằng cách hấp thụ năng lượng của ba nghìn thế giới nhỏ, mà những thế giới nhỏ đó có thể tạo ra bao nhiêu năng lượng thì lại phụ thuộc vào sức ảnh hưởng đối ngoại của chúng khi bị "quan sát".

[Cái gọi là bị "quan sát" tức là một thế giới xuất hiện ở các thế giới khác dưới dạng tiểu thuyết hoặc phim ảnh. Lấy một ví dụ, việc Tạ Vân Hiết đọc được cuốn «Sủng Ái Vô Hạn» chính là đang "quan sát" thế giới của «Sủng Ái Vô Hạn». Trong một vài trường hợp tình cờ, hai thế giới thậm chí có thể "quan sát" lẫn nhau.]

[Còn về "sức ảnh hưởng đối ngoại" thì càng dễ hiểu hơn, các người có thể coi nó là sức ảnh hưởng đối với độc giả. Sau khi độc giả đọc xong, dao động cảm xúc tích cực của họ đối với nhân vật chính và tình tiết càng lớn thì sức ảnh hưởng của thế giới càng cao, năng lượng tạo ra càng mạnh.]

[Nói cách khác, trong tình huống này, những thế giới có tính xung đột cao sẽ tạo ra năng lượng lớn hơn, nào là thiếu gia thật thiếu gia giả, tổ đối chiếu, tra công tiện thụ, truy thê hỏa táng tràng, đều là những thế giới được Hệ thống chủ ưu ái.]

Để hấp thụ đủ năng lượng, tất nhiên Hệ thống chủ cũng không muốn thấy những tuyến cốt truyện vốn đầy mâu thuẫn này bị lệch hướng, đi theo lối văn học chân thiện mỹ vô vị.

Vì vậy, Hệ thống chủ mới cử Hệ thống đi sửa chữa tuyến cốt truyện, đàn áp những nhân vật chính và phụ đã thức tỉnh.

Nó nắm chắc trong tay những thế giới có thể sản sinh năng lượng này. Muốn thoát khỏi nó, chỉ có cách làm theo phương pháp của Tạ Vân Hiết, tạo ra một dòng thời gian hoàn toàn mới — đối với thế giới mới như vậy, Hệ thống chủ sẽ mất đi quyền kiểm soát.

[Trước đây Tạ Vân Hiết đã biến nhân vật chính thành kẻ điên, tuyến cốt truyện thì nát như tương, nội dung mà độc giả thấy là thiết lập nhân vật chính sụp đổ, kết cục dở dang, đương nhiên không thể tạo ra dao động cảm xúc tích cực, vậy nên Hệ thống chủ chỉ có thể chọn khởi động lại dòng thời gian, làm lại từ đầu.]

Nghe xong lời giải thích của Hệ thống, Minh Di và Tạ Vân Hiết cuối cùng cũng có hiểu biết mới về nguyên lý vận hành của Hệ thống.

Tạ Vân Hiết suy đoán hợp lý: "Việc khởi động lại hết lần này đến lần khác như vậy hẳn là rất tiêu tốn năng lượng của Hệ thống chủ nhỉ?"

Hệ thống căm hận nói: [Chứ sao nữa? Anh có biết khởi động lại một lần tốn bao nhiêu năng lượng không! Anh không biết, anh chỉ quan tâm đến bản thân mình mà thôi!]

"Tao không quan tâm đến mình thì quan tâm đến ai, quan tâm đến lũ chủ nô bọn mi, những kẻ không coi nhân vật phụ là người à?" Tạ Vân Hiết vắt chéo chân, mặt không chút xấu hổ: "Hệ thống chủ đã dám nô dịch đám nhân vật phụ bọn tao thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị nhân vật phụ cắn trả."

[Chỉ dựa vào hai kẻ phàm nhân các người sao?] Hệ thống tức giận nói: [Đừng có đắc ý, tóm được nhân vật chính thì đã sao, tôi đã báo cáo tình hình ở đây cho Hệ thống chủ rồi, hai người các người cứ chờ nhận sự phán xét của Hệ thống chủ đi!]

Tạ Vân Hiết quay sang nói với Minh Di: "Nó nói muốn phán xét chúng ta kìa, sợ không?"

Minh Di bình tĩnh đáp: "Có gì mà phải sợ."

Không tranh bánh bao thì cũng phải tranh lấy một hơi. Dựa vào đâu mà anh phải chết? Kẻ đáng chết rõ ràng là người khác mà.

Báo cáo lên Hệ thống chủ cần có thời gian, tuy Hệ thống ngứa mắt với hai cái bug này, nhưng mà nó cũng tạm thời không làm gì được bọn họ, đành phải nín nhịn, chờ Hệ thống chủ dạy cho bọn họ cách làm người.

Sau khi Minh Di thấy khá hơn một chút, chị Từ đại diện của cậu đã liên lạc với cậu, bảo cậu lên mạng xã hội báo một tiếng bình an.

Lúc này Minh Di mới tải lại Weibo đã gỡ từ lâu, đăng nhập tài khoản, chụp một tấm selfie rồi đăng một bài viết kèm ảnh báo bình an, sau đó đặt điện thoại sang một bên, mở phần mềm giám sát trên máy tính bảng lên để ngắm cún từ xa.

Cậu còn chưa ngắm được bao lâu, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng vang lên tiếng "ting ting tong tong" dồn dập. Minh Di nghi hoặc đặt máy tính bảng xuống, cầm điện thoại lên, làm mới trang, và rồi… điện thoại của cậu bị đơ?

Minh Di chưa bao giờ gặp phải tình huống này, vừa đăng bài đã có vô số bình luận, hơn nữa nội dung chính của bình luận không phải là chửi bới, mà là quan tâm và khen ngợi.

[Cuối cùng cũng online báo bình an rồi, thở phào nhẹ nhõm, không sao là tốt rồi.]

[Trời đất ơi, đây là ảnh mặt mộc hả? Đúng là mỹ nhân ốm yếu khiến người ta thương cảm mà! l**m l**m l**m!]

Minh Di: "…"

Đã quen làm người bị cả giới giải trí ghét bỏ, Minh Di thật sự không quen với trận địa này.

Cậu chọn bình luận hỏi có phải mặt mộc không để trả lời: [Máy ảnh có dùng bộ lọc, không phải mặt mộc.]

Những bình luận khác không biết trả lời thế nào, nên cậu chỉ trả lời một cái.

Thấy lưu lượng tốt, chị Từ lại đề nghị Minh Di buổi tối mở livestream, đích thân nói rõ tình hình gần đây. Cậu đã hỏi ý kiến bác sĩ, được bác sĩ cho phép nên cũng đồng ý.

Bảy giờ tối, Minh Di mở livestream đúng giờ, các cư dân mạng đã chờ đợi từ lâu lập tức tràn vào phòng livestream, bình luận dày đặc hiện lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!