"Tít— tít—"
Tiếng máy móc phát ra dần trở nên rõ ràng, mí mắt Minh Di run rẩy, một vầng sáng trắng mờ ảo tràn vào tầm mắt cậu.
"Tỉnh rồi à?"
Gương mặt mờ ảo trước mắt dần trở nên rõ nét, Minh Di chậm rãi chớp mắt, cuối cùng tầm nhìn cũng hoàn toàn tập trung, nhìn rõ đôi mắt sâu thẳm màu xanh xám kia.
Thấy cậu tỉnh lại, trong đôi mắt ấy ánh lên ý cười rõ nét: "Cậu là người đẹp ngủ trong rừng à? Ngủ một giấc lâu như vậy."
Nhãn cầu Minh Di khẽ động, nhìn rõ bài trí xung quanh, rõ ràng là cậu đang ở trong bệnh viện.
Ký ức trước khi hôn mê dần hiện rõ, Minh Di nhìn lên trần nhà trắng toát, trong lòng dâng lên cảm giác khó tin như đang ở trong mơ.
Không ngờ cậu lại thật sự… sống sót?
Hay đây là ảo giác sau khi cậu đã chết?
Tạ Vân Hiết đã rướn người đến nhấn chuông ở đầu giường, cùng với động tác đứng dậy của anh, Minh Di cảm thấy tay mình bị kéo theo, lúc này cậu mới nhận ra Tạ Vân Hiết vẫn luôn nắm tay mình.
Tay Tạ Vân Hiết rất ấm, bao trọn những ngón tay của cậu trong lòng bàn tay, mang theo một loại sức mạnh khiến người ta an lòng.
Tạ Vân Hiết nhấn chuông xong, thấy Minh Di cứ nhìn mình mãi, không nhịn được bèn dùng tay vuốt lọn tóc trên trán cậu qua, hạ giọng nói: "Nhìn gì thế, ngốc rồi à? Còn nhớ chuyện gì đã xảy ra trước đó không?"
Minh Di gật đầu.
Tạ Vân Hiết vui mừng nói: "Còn nhớ là tốt rồi, đuối nước có thể gây tổn thương não, tôi còn sợ cậu biến thành đồ ngốc đấy."
Minh Di nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của Tạ Vân Hiết, tên Husky này đang nói gì vậy, nghe không hiểu.
Bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra thêm cho Minh Di, cậu nghe không hiểu những danh từ đó, chỉ biết rằng bây giờ mình bị nhiễm trùng phổi, có vẻ hơi nghiêm trọng.
Tạ Vân Hiết tiễn bác sĩ đi, rồi ghé vào bên giường nói với Minh Di: "Nghe thấy cả rồi chứ, bây giờ cậu đang bị bệnh, đừng nghĩ nhiều đến những chuyện khác, cứ yên tâm dưỡng bệnh đi đã."
Minh Di muốn phát ra âm thanh nhưng cổ họng rất đau, cậu đành từ bỏ ý định nói chuyện, chỉ chớp mắt với Tạ Vân Hiết.
Minh Di vốn định hỏi Tạ Vân Hiết làm thế nào để qua mặt được Hệ thống mà cứu cậu từ dưới biển lên, nhưng thấy Tạ Vân Hiết không sao, Minh Di liền biết, hẳn là Tạ Vân Hiết có cách đối phó với Hệ thống.
Nhưng cách để khống chế Hệ thống đó liệu có hiệu quả mãi không?
Dù sao Tạ Vân Hiết cũng đang bị hệ thống khống chế, Minh Di lo lắng hệ thống phản ứng lại được sẽ trừng phạt Tạ Vân Hiết. Cậu khó khăn vận dụng trí óc, muốn tìm cách bảo vệ Tạ Vân Hiết khỏi tay Hệ thống.
Thứ mà Hệ thống quan tâm nhất là tuyến cốt truyện, tuy không biết tại sao nó lại quan tâm đến vậy, nhưng chỉ cần bắt đầu từ phương diện này, chắc là được…
Minh Di há miệng, hơi thở phả ra ngưng tụ thành một lớp sương trắng trên mặt nạ dưỡng khí. Tạ Vân Hiết thấy Minh Di nóng lòng muốn nói điều gì đó, liền vội vàng an ủi: "Bây giờ cậu không nói được, đợi sức khỏe tốt hơn một chút rồi nói."
Minh Di nhẹ nhàng bóp vào lòng bàn tay Tạ Vân Hiết, thể hiện quyết tâm của mình.
Tạ Vân Hiết đành lấy điện thoại ra, để cậu gõ chữ.
Minh Di cử động ngón tay, khó khăn gõ từng chữ một:
"Đừng động đến anh ấy, nếu không, tôi sẽ g**t ch*t Yến An."
Hệ thống đã để tâm đến tuyến cốt truyện như vậy, nếu nhân vật chính là Yến An mà chết, chắc chắn cốt truyện không thể hoàn thành được, vì vậy Minh Di có thể khẳng định rằng, dùng Yến An để uy h**p Hệ thống là có hiệu quả nhất.
Nhìn thấy dòng chữ Minh Di khó khăn gõ ra, trong mắt Tạ Vân Hiết lóe lên vẻ kinh ngạc, anh không ngờ rằng Minh Di vừa tỉnh lại, việc đầu tiên là lo lắng anh sẽ bị Hệ thống ra tay độc ác, bèn uy h**p Hệ thống… Đây là thiên thần nhỏ nào vậy?!
Hệ thống thấy câu này thì tức đến muốn hộc máu, đôi cẩu nam nam này, rõ ràng không hề trao đổi một lời nào trước mặt nó, vậy mà thủ đoạn uy h**p lại giống hệt như nhau! Rốt cuộc là làm thế nào vậy hả?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!