Ngay khoảnh khắc nhận ra chuyện này, tim Minh Di bất chợt hẫng mất một nhịp.
Sợ hãi thì có, nhưng nhiều hơn lại là một loại cảm giác như thể mọi chuyện đã ngã ngũ.
Cái kết chìm xuống biển mà chết là điều đã được định sẵn, mà ngày này, cuối cùng cũng đã tới.
Lúc này, Minh Di nghe thấy tiếng cửa mở, cùng với đó là một cơn gió lạnh mang theo mùi tanh mặn phả vào mặt cậu, những âm thanh mơ hồ bên ngoài bỗng trở nên lớn hơn – đó là tiếng sóng biển.
Đến đây, Minh Di đã hoàn toàn xác nhận, bây giờ cậu thật sự đang ở trên biển.
"Ồ, vẫn còn ngất à? Không phải là giả vờ đấy chứ?" Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên cách đó không xa, kèm theo tiếng sàn gỗ kẽo kẹt, Minh Di cảm thấy có người đang tiến lại gần mình.
Chắc hẳn là bọn bắt cóc.
"Này, tỉnh lại đi, đại minh tinh, đừng ép tao phải dùng vũ lực."
Người đó dường như đã ngồi xổm xuống, giọng nói giễu cợt vang lên gần như ngay bên cạnh Minh Di. Là đang gọi cậu sao? Minh Di vốn định tiếp tục giả vờ ngất, sau đó chờ thời cơ bỏ trốn, nhưng xem thái độ của bọn bắt cóc, xem ra bây giờ cậu không thể không "tỉnh" lại rồi.
Ngay lúc Minh Di đang chuẩn bị lên tiếng, một giọng nói bất ngờ truyền vào tai cậu: "Anh là ai, anh muốn làm gì!"
Minh Di có chút sững sờ, cậu nhận ra chủ nhân của giọng nói này là ai.
Thật không ngờ lại là Yến An!
Yến An không phải là nhân vật chính à? Sao cậu ta cũng bị bắt lên con tàu này!
Tim Minh Di đập thình thịch.
Khác rồi! Trong cốt truyện gốc, chỉ có một mình cậu bị nhấn chìm dưới biển, bây giờ lại có thêm một Yến An.
Tình tiết đã lệch khỏi quỹ đạo nhiều đến vậy, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, ngay cả Minh Di cũng không thể tưởng tượng nổi.
Trong lúc Minh Di đang chấn động, tên bắt cóc cười khằng khặc: "Tao muốn làm gì à? Mày nói xem? Đại minh tinh."
Dường như Yến An đã cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng nói hơi run rẩy đã trở lại ổn định: "Anh muốn tiền đúng không? Nhà tôi có tiền, chỉ cần anh không động đến tôi, họ sẽ đưa tiền cho anh."
"Hừ, mày chỉ là đồ giả mà cũng to mồm thật đấy. Mày có phải là con trai thật của nhà họ Yến không? Mà chắc chắn họ sẽ bỏ tiền ra chuộc mày thế?" Tên bắt cóc dường như cảm thấy thú vị, cười vài tiếng rồi lại dùng chân đá vào bắp chân Minh Di: "Còn hàng thật thì sao? Đứa con đáng thương không được yêu thương kia, có tự tin sẽ được ba mẹ ruột của mày chuộc về không?"
Minh Di phối hợp lên tiếng: "Chắc là sẽ chuộc thôi, dù sao cũng là con trai ruột mà."
"Anh Hai, anh cũng ở đây à?" Yến An lo lắng nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy!"
Chuyện gì là chuyện gì, tình hình không phải đã quá rõ ràng rồi sao, bọn họ bị bắt cóc rồi.
Minh Di có chút cạn lời, cũng lười trả lời Yến An, cậu chỉ lặng lẽ cử động ngón tay, thử xem độ dày của sợi dây thừng trên cổ tay mình.
Dây là dây gai, trói rất chặt, nhưng không quá dày.
Tên bắt cóc nghe câu trả lời của Minh Di, không biết nghĩ đến điều gì mà đột nhiên đưa ra một câu hỏi có phần ác ý: "Nếu tao để ba mẹ chúng mày chọn một trong hai, chúng mày đoán xem bọn họ sẽ chọn đứa con nào?"
"…"
Nghe câu hỏi thiểu năng này của tên bắt cóc, Minh Di càng cạn lời hơn.
Tình tiết có nhất thiết phải trở nên cẩu huyết như vậy không?
Ngay cả cái kết bị dìm xuống biển của riêng cậu mà tình tiết cũng phải cố nhét một Yến An vào, dùng cái tình huống chọn một trong hai này để làm nổi bật hào quang nhân vật chính của Yến An.
Minh Di không cho rằng kết quả của việc chọn một trong hai sẽ là mình được giữ lại, người được chọn chắc chắn sẽ là Yến An.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!