Chương 25: Husky Tà Ác

Tạ Vân Hiết đột nhiên giở trò này, ban đầu Minh Di còn không hiểu ra sao, sau đó cũng nghĩ thông suốt, chắc lại là hệ thống đang ép anh làm nhiệm vụ rồi.

Không hoàn thành nhiệm vụ, Tạ Vân Hiết sẽ bị điện giật, Minh Di nghĩ đến đây cũng hiểu cho hành động này của anh.

Cậu không giãy giụa nữa, yên lặng chờ đợi màn trình diễn tiếp theo của Tạ Vân Hiết.

Chỉ thấy Tạ Vân Hiết đứng bên giường, tay vẫn đang nắm một bên mắt cá chân của cậu, hắng giọng rồi bắt đầu trổ tài diễn xuất, giọng âm trầm: "Dám bỏ trốn à? Tôi đã nói rồi, chỉ có đứa trẻ ngoan mới được thưởng, đứa trẻ hư thì phải chịu phạt thôi, đúng không?"

Lời thoại gì mà tệ hại thế này… Minh Di á khẩu nhìn Tạ Vân Hiết, vẻ mặt thật khó tả, cố gắng nín nhịn không nói gì.

Cậu không nói gì đã là sự phối hợp lớn nhất dành cho Tạ Vân Hiết rồi, thế mà anh đối với nghiệp vụ này lần một thì lạ lần hai đã quen, không chỉ to gan hơn mà bụng dạ cũng xấu xa hơn, cứ nhất quyết phải trêu cho cậu mở miệng: "Sao không nói gì? Nói đi chứ."

Minh Di đạp chân, giọng rầu rĩ: "Buông tay."

Bị trói tay, lại bị người ta kéo mắt cá chân, tư thế này thật sự có chút không đứng đắn, trong tình huống này, Minh Di khó mà có tâm trí đối phó với những câu hỏi tệ hại của Tạ Vân Hiết.

"Đúng là một đứa trẻ hư." Tạ Vân Hiết lắc đầu, ra vẻ tuyên bố: "Đứa trẻ hư thì phải bị phạt."

Sau đó, anh buông mắt cá chân của Minh Di ra, quay lại huyền quan, nhặt thứ gì đó dưới đất lên. Minh Di cố gắng gượng người dậy, nhìn rõ thứ anh nhặt lên — đó là chiếc hộp Tạ Vân Hiết mang đến, vừa rồi lúc dùng cà vạt trói Minh Di lại, chiếc hộp này đã rơi xuống đất.

Tạ Vân Hiết cầm hộp quay lại, huơ huơ trước mặt Minh Di: "Biết đây là gì không?"

Ánh mắt Minh Di dừng trên chiếc hộp: "…Đây là gì?"

"Thứ sắp khiến cậu mất đi tất cả tự do và tôn nghiêm… dụng cụ tra tấn."

Minh Di trơ mắt nhìn Tạ Vân Hiết đưa tay vào chiếc hộp đó, tim không khỏi đập nhanh hơn một chút, dụng cụ tra tấn khiến cậu mất đi tất cả tự do và tôn nghiêm? Sẽ là thứ gì?

Cậu nuốt nước bọt, căng thẳng nhìn chằm chằm vào động tác của Tạ Vân Hiết.

Chỉ thấy Tạ Vân Hiết cười tà mị, cho tay vào hộp rồi lấy ra một chiếc… vòng chân màu đen đỏ??

Minh Di chớp chớp mắt, xác nhận thứ đó chính là vòng chân, thậm chí kiểu dáng còn giống hệt chiếc vòng chân đạo cụ trong phim.

Tạ Vân Hiết đeo vòng vào chân phải của Minh Di, "cạch" một tiếng khóa lại, sau đó nói với cậu bằng giọng điệu vô cùng ác ý: "Tôi đã gắn định vị vào chiếc vòng này, sau này dù cậu có chạy đi đâu, tôi cũng sẽ tóm được cậu lại. Cậu không trốn được đâu."

"Cậu cũng đừng nghĩ đến việc tìm người tháo nó ra, chỉ có vân tay của tôi mới mở được nó thôi."

Tạ Vân Hiết cúi đầu, đầu ngón tay ch*m r** v**t v* hoa văn màu đỏ trên vòng chân một lúc, rồi ngước mắt lên nhìn Minh Di, ánh mắt sâu thẳm: "Tôi muốn tất cả mọi người đều biết, cậu là nô lệ của tôi."

Minh Di nhìn vào mắt anh, con ngươi khẽ run lên.

Lúc này, Minh Di đã không còn tâm trí đâu để ý đến những lời nói vô lý đó nữa, bởi vì cậu đã nhạy bén nhận ra chân tình ẩn chứa trong những hành vi vô lý kia.

Đối diện với ánh mắt của Minh Di, Tạ Vân Hiết siết chặt thêm lực tay đang nắm mắt cá chân của cậu: "Hiểu chưa?"

Minh Di chậm rãi chớp mắt, không chắc chắn lắm đáp: "Hiểu… rồi thì phải."

"Cái gì gọi là "thì phải"," Tạ Vân Hiết không hài lòng lắm với câu trả lời của cậu, hạ giọng, ngữ khí đầy vẻ uy h**p ép buộc: "Nói là cậu hiểu rồi, sau này sẽ ngoan ngoãn làm nô lệ nhỏ của tôi."

"…"

Thấy ánh mắt như cá chết của Minh Di ném tới, Tạ Vân Hiết chợt mỉm cười, buông mắt cá chân của cậu ra: "Đùa cậu thôi, nước ta không có chế độ nô lệ, mọi người đều bình đẳng."

Minh Di giãy giãy cổ tay, bực bội ra hiệu cho Tạ Vân Hiết: "Cởi ra."

"Tôi quên mất, sao vẫn còn trói thế này nhỉ?" Tạ Vân Hiết ra vẻ áy náy ghé lại gần, làm bộ muốn cởi trói cho cậu, nhưng ngón tay vừa chạm vào mu bàn tay Minh Di, anh đột nhiên rụt lại, thành khẩn hỏi Minh Di: "Vừa rồi tôi trêu cậu như vậy, cậu không giận chứ?"

Minh Di không hiểu tại sao Tạ Vân Hiết lại hỏi câu này, anh nói những lời rác rưởi đó đâu phải một hai lần, cậu có nói gì đâu? Minh Di mang theo chút hoang mang, phủ nhận suy đoán của Tạ Vân Hiết: "Không đâu, tôi không có giận."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!