Chương 20: Cậu Như Vậy, Bị Đánh Cũng Đáng Đời Lắm

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Minh Di trở nên bận rộn đến lạ thường.

Tiến độ bộ phim《Thăng Tiên》vốn đã bị chậm trễ khá nhiều do nam chính đột ngột bị người khác hớt tay trên, nay đã xác định được nam chính mới, đoàn phim lập tức ráo riết sắp xếp các công việc quay phim tiếp theo.

Minh Di cần phải phối hợp với đủ mọi sự sắp xếp của đoàn phim, lịch trình bỗng chốc trở nên dày đặc.

Trước khi ra khỏi nhà, Minh Di lưu luyến xoa đầu chú chó Tiểu Tùng Hùng mấy cái, lòng vô cùng lo lắng. Tạ Vân Hiết cầm dây dắt chó, an ủi cậu: "Yên tâm đi, lúc cậu không có ở đây, tôi sẽ chăm sóc cho Tiểu Tùng Hùng thật tốt."

Minh Di nghe xong lại càng lo hơn. Tiểu Tùng Hùng không thích mùi tin tức tố, lúc cậu không có ở đây, liệu Tiểu Tùng Hùng có thể sống hòa bình với Tạ Vân Hiết được không?

Nhưng để có thể sống sót, để tìm được một con đường sống từ trong cốt truyện chắc chắn phải chết, để bầu bạn cùng Tiểu Tùng Hùng lớn lên, cậu buộc phải đóng bộ phim này.

Chỉ đành lựa chọn tin tưởng Tạ Vân Hiết mà thôi.

Minh Di ngồi xổm xuống trước mặt Tiểu Tùng Hùng, mày hơi nhíu lại, quyến luyến xoa xoa cái đầu lông xù của nó. Tiểu Tùng Hùng thè lưỡi, vui vẻ nhìn cậu, đuôi vẫy càng hăng hái hơn, nó vẫn chưa biết mình sắp phải tạm biệt chủ nhân.

Nhìn bộ dạng này của Minh Di, Tạ Vân Hiết cũng nảy sinh một nỗi lo nào đó, bèn dặn dò cậu cặn kẽ: "Nếu ở bên ngoài bị người ta bắt nạt, nhất định phải nói cho tôi biết, bất kể là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, tuyệt đối đừng một mình chịu đựng."

Dừng một chút, anh lại nghiêm nghị bổ sung thêm một câu: "Lỡ cậu xảy ra chuyện gì, thì Tiểu Tùng Hùng phải làm sao?"

Minh Di hít một hơi thật sâu, đứng dậy, mím môi cười với Tạ Vân Hiết: "Ừ, tôi nhớ rồi."

Dù gặp phải rắc rối gì, cậu cũng có thể cầu cứu tôi. Tạ Vân Hiết nhìn nụ cười của Minh Di, gắng gượng nuốt câu nói này trở lại.

Minh Di đi ba bước lại ngoảnh đầu lại một lần, cuối cùng vẫn phải lên xe rời đi. Tiểu Tùng Hùng lo lắng muốn đuổi theo, nhưng lại bị Tạ Vân Hiết vô tình kéo lại, trong cổ họng nó bất giác phát ra những tiếng ư ử r*n r*, ngóng trông chiếc xe đang đi xa dần, sốt ruột giậm chân tại chỗ.

Tạ Vân Hiết cũng phiền muộn nhìn về phía góc đường nơi chiếc xe biến mất, rồi cúi đầu nhìn Tiểu Tùng Hùng: "Sau này mày chỉ có thể sống với tao thôi."

Tiểu Tùng Hùng quay đầu đi, phát ra tiếng gầm gừ đầy vẻ chê bai.

***

Trước khi chính thức vào đoàn phim, Minh Di cần phải thử trang điểm và chụp ảnh tạo hình trước.

Hình tượng của nhân vật Vô Vọng Tiên Tôn có ba giai đoạn: từ lúc ban đầu nghèo túng cùng cực, bị đối xử như súc vật mặc người giày vò, đến sau này giết người đoạt bảo, nghịch thiên cải mệnh, cho tới cuối cùng, một bước trở thành vị tiên tôn quang phong tễ nguyệt, không vướng bụi trần.

Vì vậy, tạo hình trang điểm của Minh Di cũng đi từ giản dị đến xa hoa, từ bộ đồ ăn mày rách rưới, đến bộ trang phục gọn gàng mạnh mẽ thuận tiện cho việc giết người, và cuối cùng là bộ tiên phục tinh xảo, phức tạp nhất.

Hôm nay trạng thái của Minh Di rất tốt, quá trình quay chụp cũng thuận lợi một cách bất ngờ. Nhân viên có mặt tại hiện trường ban đầu còn nơm nớp lo sợ, chỉ e hôm nay phải thức đến khuya mới được tan làm, nhưng theo tiến độ quay chụp, bọn họ cũng dần dần yên tâm.

Tuy Minh Di có danh hiệu là "bình hoa di động", nhưng khi chụp ảnh tĩnh, cậu vẫn khá chuyên nghiệp, không hề có tình trạng biểu cảm bị vỡ nét hay mãi không nhập tâm được vào trạng thái.

Khi thay sang bộ trang phục gọn gàng mạnh mẽ, một nhân viên của tổ đạo cụ bước tới, bảo Minh Di duỗi hai chân ra, sau đó đeo cho cậu hai chiếc vòng chân bằng kim loại màu đen.

Kim loại lạnh buốt tiếp xúc với da thịt, Minh Di khẽ mím môi, cúi đầu nhìn xuống mắt cá chân. Chiếc vòng màu đen hơi rộng, vì vốn dĩ nó được làm cho nam diễn viên đã bị người ta hớt tay trên kia. Bây giờ Minh Di đến, tổ đạo cụ không kịp làm một đôi vòng chân khác vừa vặn với cậu, vậy nên đành phải lấy tạm đôi này ra dùng, đợi đến khi chính thức khởi quay thì đôi vòng chân đặt làm riêng mới cũng sẽ xong.

Trên kim loại màu đen khắc những dòng chữ màu đỏ như máu, tương phản với làn da trắng nõn, trông càng thêm kinh tâm động phách.

Đây cũng là một trong những thiết lập của nguyên tác. Trong nguyên tác, đôi vòng chân này tên là "Địa Nô Tỏa", là một loại pháp khí chuyên dùng trên người nô lệ, không chỉ có tác dụng ngăn chặn bỏ trốn mà còn là biểu tượng cho thân phận nô lệ.

Một khi đã đeo loại pháp khí này, trừ phi được chủ nhân đồng ý, nếu không nô lệ sẽ vĩnh viễn không thể tháo nó ra.

Mà Ứng Bất Nhiễm từ nhỏ đã bị buộc phải đeo loại pháp khí này, do sự tồn tại của huyết khế, cho dù sau này tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới cao nhất cũng không thể tháo bỏ ấn ký nhục nhã này.

Có thể nói, cả cuộc đời của Ứng Bất Nhiễm đều là mang gông xiềng mà bước về phía trước.

Minh Di nhìn đôi vòng chân màu đen, hơi thất thần. Giây phút này, cậu dường như đã thật sự trở thành Ứng Bất Nhiễm.

Những đau khổ đè nặng lên người Ứng Bất Nhiễm, Minh Di đều cảm nhận được như chính mình trải qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!