Chương 2: Tiếng Kêu Cứu Không Được Lắng Nghe

"Thiếu gia Minh Di, cậu đã về rồi."

Minh Di bước xuống xe, quản gia Lý đã đứng chờ sẵn. Minh Di gật đầu, ánh mắt lướt qua căn biệt thự quen thuộc trước mặt, khẽ hỏi: "Tôi về dọn đồ, trong nhà có ai không?"

"Ông bà chủ đều đi dự tiệc tối rồi, bây giờ chỉ có cậu cả đang ở trong phòng làm việc thôi ạ."

Có lẽ vì e ngại mối quan hệ khó xử giữa Minh Di và Yến An, bác Lý đã không nhắc đến Yến An.

Minh Di liền hiểu, Yến An không có ở nhà.

Minh Di lên lầu vào phòng mình, dọn ra một vali đồ.

Dù sao cậu cũng không sống quá một tháng, nên không định mang theo quá nhiều thứ, nhưng khi dọn đến một chồng giấy khen nhỏ bị đè dưới đáy ngăn kéo, Minh Di vẫn không kìm được mà dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*.

Những ngày tháng học hành chăm chỉ vẫn còn rõ mồn một, nhưng dù cậu có nỗ lực thế nào, cũng mãi mãi không bằng được Yến An.

Mãi mãi chỉ nhận được một câu nhẹ bẫng: "Không tồi, cố gắng thêm chút nữa là có thể vượt qua An An rồi."

Lúc đó Minh Di vừa tức giận vừa tủi thân, dứt khoát nhét hết những tờ giấy khen vô dụng này xuống đáy ngăn kéo.

Nhưng bây giờ, đột nhiên Minh Di nghĩ thông suốt rồi, chúng tuy không phải là vinh quang của hạng nhất, nhưng dẫu sao cũng là con đường cậu đã đi, là bằng chứng cho việc cậu đã từng sống.

Minh Di cũng bỏ những tờ giấy khen này vào vali.

Những tờ giấy khen không ai quan tâm, vậy thì cứ theo cậu, người cũng không ai quan tâm, cùng nhau chôn vùi đi.

Trong một chiếc túi vải nhỏ dưới gầm giường, Minh Di còn tìm thấy ba con châu chấu đan bằng cỏ, vì đã qua một thời gian dài, màu xanh biếc ban đầu đã hơi ngả vàng.

Minh Di mơ hồ nhớ lại, đây là do cậu lén đan vào đêm trước khi về nhà, cậu vốn định dùng chúng làm món quà nhỏ tặng người nhà. Trên chuyến xe về nhà, ba con châu chấu đan bằng cỏ đã bị cậu nắm chặt suốt chặng đường.

Tiếc là vừa về đến nhà, Minh Di đã nhìn thấy đôi lông mày nhíu lại của mẹ, và… Yến An đang nấp sau lưng mẹ lén nhìn cậu.

Ba con châu chấu đan bằng cỏ được giấu trong chiếc túi vải bẩn thỉu, cuối cùng vẫn không có cơ hội được tặng đi.

Minh Di đóng vali lại, suy nghĩ vài giây, cầm ba con châu chấu đan bằng cỏ đến phòng làm việc của Yến Tri Hành.

Yến Tri Hành đang bận, anh ta đeo một cặp kính gọng trong, đôi mắt sâu thẳm sau tròng kính ném một cái nhìn không mấy cảm xúc: "Về dọn đồ à?"

Minh Di "ừ" một tiếng, đặt ba con châu chấu đan bằng cỏ lên bàn làm việc của Yến Tri Hành.

Yến Tri Hành nhìn xuống, lộ ra vẻ nghi hoặc, dường như không hiểu được hành động của cậu: "Đây là cái gì?"

"Là món quà em chuẩn bị để tặng ba mẹ và anh vào ngày em về nhà năm mười bốn tuổi."

Minh Di chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày, cậu có thể thản nhiên nói ra lai lịch của những món đồ chơi trẻ con này.

Không cần lo lắng bị mắng, không cần lo lắng bị chê bai, bởi vì cậu đã không còn quan tâm đến kết cục sau khi tặng quà nữa.

Quả nhiên, Yến Tri Hành khẽ nhíu mày, không chạm vào những con châu chấu ngả vàng buồn cười kia, mà nói: "Ba mẹ và anh không cần thứ quà rẻ tiền này, cậu chỉ cần ngoan ngoãn ba năm, bớt để ba mẹ lo lắng, chính là món quà tốt nhất rồi."

"… Rẻ tiền?" Minh Di lẩm bẩm một câu, rồi gật đầu: "Tôi biết rồi."

Cuối cùng cũng có được câu trả lời, Minh Di như được giải thoát, quay người rời khỏi phòng làm việc.

Tự dưng đến, tự dưng vứt lại rác rồi đi, Yến Tri Hành thực sự không hiểu nổi cậu em trai ruột của mình, anh tiện tay dùng tài liệu gạt ba con châu chấu vào thùng rác, rồi tiếp tục làm việc.

Minh Di nghe thấy tiếng thùng rác đóng lại, cậu không dừng bước, cũng không quay đầu lại.

Sở dĩ làm chuyện thừa thãi này, cũng chỉ là muốn thay bản thân năm mười bốn tuổi hoàn thành tâm nguyện mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!