Chương 19: Tên Alpha Hèn Hạ

Sáng hôm sau thức dậy, Minh Di làm theo lời đã hứa với Kỷ Niên, đến bệnh viện tư mà Kỷ Niên đã nói.

Kỷ Niên đã chào hỏi trước, giúp Minh Di hẹn lịch sẵn, Minh Di đứng ở cửa do dự một lúc rồi mới có chút thấp thỏm bước vào.

Bác sĩ tâm lý là một người phụ nữ trông rất hiền hòa. Minh Di nói chuyện với bà một lúc, dần dần cũng thả lỏng hơn. Bác sĩ không hỏi ngay Minh Di có vấn đề gì, mà dẫn dắt câu chuyện như đang trò chuyện phiếm, lắng nghe những phiền muộn của cậu rồi đưa ra một vài lời khuyên.

Minh Di không biết đây có phải là một trong những liệu pháp tâm lý hay không, nhưng sau một lần được khai thông, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Hẹn thời gian cho buổi trị liệu tiếp theo xong, Minh Di rời khỏi bệnh viện tư, lên xe của nhà họ Tạ.

Tài xế thấy Minh Di quay lại, vội cúi đầu lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn. Minh Di mơ hồ có dự cảm, quả nhiên không lâu sau, điện thoại trong túi cậu rung lên, tin nhắn của Tạ Vân Hiết được gửi tới.

Đi làm ai mà không phát điên: [Xong chưa?]

Lại đổi biệt danh à? Minh Di chớp mắt, trả lời ngắn gọn: [Ừ, vừa ra ngoài xong, quá trình khá thuận lợi, đã hẹn lịch lần sau rồi.]

Chuyện Minh Di đi gặp bác sĩ tâm lý, tối qua trên đường về nhà cậu cũng đã nói trước với Tạ Vân Hiết, dù sao thì bây giờ bọn họ cũng là một cộng đồng lợi ích, có chung kẻ thù.

Minh Di lo rằng hành động tự tiện của mình sẽ gây phiền phức gì đó cho Tạ Vân Hiết, nhưng nỗi lo của cậu có hơi thừa, vì sau khi biết cậu định đi gặp bác sĩ tâm lý, Tạ Vân Hiết lại rất ủng hộ việc này.

Đương nhiên là Tạ Vân Hiết rất ủng hộ. Minh Di chịu phá vỡ tâm lý bi quan buông xuôi chờ chết, chủ động thay đổi để bản thân trở nên tốt hơn, bản thân điều này đã là một xu hướng tốt rồi.

Anh giống như một vị phụ huynh lo lắng không yên tâm để con mình đi khám bệnh một mình, anh theo dõi sát sao tiến triển bên phía Minh Di, vừa thấy cậu ra ngoài là canh me gửi tin nhắn đến hỏi kết quả cuối cùng.

Minh Di hiếm khi được ai quan tâm như vậy, nhất thời cảm thấy hơi mới lạ.

Nhưng mà, Minh Di không hề ghét cảm giác này.

Minh Di kể sơ qua cho Tạ Vân Hiết nghe về lời khuyên của bác sĩ, Tạ Vân Hiết gửi cho cậu một sticker chú chó nghiêm túc giơ ngón cái, tỏ vẻ tán thưởng.

Minh Di ngồi trong xe, đang định nhắn tin tiếp cho Tạ Vân Hiết thì đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến, người gọi hiển thị là chị Từ.

Không hiểu vì sao, tim Minh Di đột nhiên đập thịch một cái, tốc độ máu lưu thông cũng nhanh hơn một chút.

Cậu bắt máy, nhìn cảnh vật đang lùi dần về phía sau ngoài cửa sổ xe: "Alo, chị Từ?"

Giọng chị Từ vui như trẩy hội, giống như vừa trúng giải độc đắc hàng chục triệu, sự phấn khích và kích động gần như tràn ra khỏi giọng nói: "Minh Di, em đang ở đâu thế!"

Minh Di nghi hoặc: "Em đang ở ngoài, có chuyện gì vậy chị?"

Chị Từ đọc một địa chỉ, giọng vô cùng khí thế thúc giục cậu: "Em mau đến ngay chỗ này đi!"

Minh Di càng thêm khó hiểu, nhanh chóng lướt qua trong đầu những việc mình đã làm gần đây, hạ thấp giọng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chị?"

Chị Từ ở đầu dây bên kia bật cười sảng khoái, nói vô cùng thần bí: "Có chuyện gì à? Tin tốt động trời! Em chuẩn bị sẵn sàng rồi hẵng nghe."

Minh Di mơ hồ nhận ra điều gì đó, cổ họng khô khốc nói: "Em… em chuẩn bị xong rồi."

"Vậy em nghe cho kỹ đây," chị Từ hắng giọng, tiếng của chị truyền qua micro đến tai Minh Di vô cùng rõ ràng: "Ngay vừa rồi, đoàn phim 《Thăng Tiên》 đã xác định được diễn viên đóng vai "Ứng Bất Nhiễm" rồi."

"Chúc mừng em, Minh Di, em đã thành công đánh bại các đối thủ khác và giành được vai diễn này."

Minh Di ngẩn người, lời nói lọt vào tai, rõ ràng mỗi chữ tách ra cậu đều hiểu, nhưng khi ghép lại thành câu, cậu lại có vẻ không hiểu nổi ý nghĩa của nó nữa.

Cậu… đã đánh bại các đối thủ khác và giành được vai diễn này?

Là mơ sao? Minh Di nhéo vào cánh tay mình, cảm nhận được cơn đau chân thực.

Hình như là thật rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!