Chập tối, Tạ Vân Hiết đến đúng hẹn, đón Minh Di. Xe chạy khoảng nửa tiếng thì đến một quán ăn trông rất bình dị, đậm chất đời thường.
Cậu đeo khẩu trang xuống xe, nhìn quanh con phố có vẻ hơi hoang vắng. Vị trí của quán này hơi hẻo lánh, không biết Tạ Vân Hiết tìm ra bằng cách nào.
May mà quán tuy không lớn nhưng bên trong cũng có phòng riêng, đảm bảo được sự riêng tư.
Nhân viên phục vụ nấu gà tươi ngay trước mặt hai người rồi áp bánh vào thành nồi. Còn Tạ Vân Hiết thì tao nhã xắn tay chiếc áo sơ mi sang trọng kín đáo, tao nhã tráng qua bát đũa, sau đó vô cùng lịch lãm hỏi Minh Di: "Có muốn tôi tráng giúp cậu một bộ không?"
Người không biết còn tưởng anh đang ở nhà hàng Michelin, chứ không phải là quán gà om nồi đất với lối trang trí có phần quê mùa này…
Tâm trạng Minh Di có chút phức tạp đưa tay về phía bình nước nóng: "Không cần đâu, tôi tự làm được."
Món gà om nồi đất nấu tại chỗ cần một thời gian chờ đợi, trong khoảng thời gian này, bọn họ tự nhiên trò chuyện vài câu.
Trong làn hơi nóng nghi ngút, Tạ Vân Hiết hỏi Minh Di: "Hôm nay đi thử vai cảm thấy thế nào?"
Minh Di tháo khẩu trang, tiện tay để sang một bên, khẽ thở dài: "Cảm giác không tốt lắm, chẳng có kỹ thuật gì cả, cơ bản đều là diễn bừa theo cảm tính thôi."
"Vậy à," Tạ Vân Hiết trầm ngâm: "Kịch bản đó tôi cũng đã xem rồi, thật ra tôi thấy cậu rất hợp với vai đó, cho dù diễn theo cảm tính thì hiệu quả cũng sẽ không tệ đâu."
Minh Di nghĩ một lúc rồi chân thành nói: "Đúng là vậy, lúc diễn rất có sự đồng cảm, cảm giác hoàn toàn khác so với trước đây. Đây là một vai diễn rất hay, nếu tôi có thể diễn được thì tốt quá."
Tạ Vân Hiết đã từng thấy dáng vẻ chật vật nhất của Minh Di, cũng hiểu rõ mọi nỗi căm hận và tiếc nuối khôn nguôi của cậu, vì vậy trước mặt anh, Minh Di gỡ bỏ lớp ngụy trang, mở lòng mình, thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình.
Hiếm khi Minh Di thẳng thắn như vậy, nghe đến đây, Tạ Vân Hiết bất giác mỉm cười: "Nói mới nhớ, trước đây tôi từng ngồi dưới gầm cầu xem bói cho người ta, xem chuẩn lắm đấy. Có muốn tôi xem cho cậu một quẻ về đường công danh sự nghiệp không? Lần đầu miễn phí."
Minh Di: "?"
Tại sao Tạ Vân Hiết cứ như vậy nhỉ? Mỗi khi bạn nghĩ anh rất bình thường thì anh lại thỉnh thoảng buông ra một câu khiến người ta phải ngạc nhiên.
Minh Di nhìn Tạ Vân Hiết, ánh mắt không giấu được vẻ nghi ngờ: "Anh, ngồi dưới gầm cầu xem bói á?"
Tạ Vân Hiết thở dài: "Ôi, chuyện này phải kể từ lúc tôi không cam tâm khuất phục sự sắp đặt của nhà họ Tạ, mãi mãi làm bảo mẫu toàn thời gian cho thiếu gia thật, thế là tôi đã quyết tâm rời khỏi nhà họ Tạ, tự lực cánh sinh."
"Hôm ấy mưa to lắm, tôi ôm mười đồng bạc cuối cùng còn lại trong túi, ướt như chuột lột, đành phải ngồi thụp dưới gầm cầu xem bói cho người ta, kiếm được hũ vàng đầu tiên để khởi nghiệp…"
Minh Di bán tín bán nghi: "Anh biết xem bói thật à?"
"Đương nhiên." Tạ Vân Hiết tự tin trả lời: "Đưa tay cậu cho tôi."
Thật ra Minh Di không tin, nhưng thấy dáng vẻ chắc như đinh đóng cột của Tạ Vân Hiết, cậu vẫn không nén được tò mò mà đưa tay cho anh.
Tạ Vân Hiết nắm lấy tay Minh Di, nheo mắt nhìn chăm chú vào lòng bàn tay cậu.
Vì đã làm nhiều việc đồng áng, tay Minh Di có một lớp chai mỏng. Tạ Vân Hiết bất giác dùng đầu ngón tay xoa nhẹ một cái để cảm nhận thử, Minh Di không kịp đề phòng, lập tức co ngón tay lại vì nhột, cậu lườm Tạ Vân Hiết một cái: "Trước khi xem bói anh đều sờ tay khách hàng à?"
Lén lút sờ tay người ta còn bị phát hiện, Tạ Vân Hiết có chút chột dạ, nhưng vẻ mặt vẫn hùng hồn nói lý: "Đây là quy trình cần thiết, tôi cần dùng ngón tay để đo chiều dài đường sự nghiệp của cậu."
Minh Di: "Thế anh đo ra được gì rồi?"
Tạ Vân Hiết: "Cậu xem đường sự nghiệp này của cậu nè, có phải giao với đường sinh mệnh không, đây gọi là đường tiểu nhân, cho thấy thời trẻ cậu sẽ bị tiểu nhân cản trở, chỉ cần vượt qua được cửa ải này là có thể tạo dựng được một vùng trời mới cho riêng mình."
Anh còn chưa nói hết, uống một ngụm trà rồi ra vẻ nghiêm trọng nói: "Cậu lại xem đường sinh mệnh này, có phải bị đứt đoạn không, nhưng không sao, vẫn là câu nói trên, vượt qua được cửa ải đó là có thể sống một cuộc sống tốt đẹp."
Minh Di cũng rất phối hợp, ngoan ngoãn hỏi anh: "Vậy xin hỏi đại sư, tôi phải làm sao để vượt qua được cửa ải này?"
Tạ Vân Hiết: "Đơn giản thôi, cái gì cắt đứt nó thì dùng cái đó để phá giải. Đã là đường sự nghiệp cắt đứt nó, vậy thì nỗ lực gây dựng sự nghiệp là có thể giải quyết được."
Đầu ngón tay của Tạ Vân Hiết lại khẽ cào nhẹ một chỗ trong lòng bàn tay Minh Di: "Cậu xem, đường sự nghiệp của cậu về sau đậm như thế này, chắc chắn là đã đạt được thành tựu vang dội trong giới giải trí, mà hai đường này bổ trợ cho nhau, đường sự nghiệp đậm lên thì đường sinh mệnh cũng theo đó mà đậm lên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!