Lúc Minh Di đi vào, đạo diễn Kỷ đang nói gì đó với người bên cạnh, người đó cau mày, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ. Cậu loáng thoáng nghe được một câu "Đừng chọn nữa, cứ lấy XX đi", chợt tiếng nói bỗng im bặt khi cậu bước vào.
Trước khi Minh Di vào, đạo diễn Kỷ và tổ casting đã có một vài bất đồng. Sự nóng ruột vì không tìm được diễn viên chính đã lan rộng ra cả đội ngũ. Tổ casting đã nhắm được diễn viên thử vai thứ ba, diễn xuất tạm ổn, có sẵn một lượng fan nhất định, cũng có kinh nghiệm diễn xuất trên màn ảnh rộng. Khuyết điểm duy nhất là tuổi hơi lớn, ngũ quan lại có phần cứng cáp.
Điều này không hợp với Vô Vọng Tiên Tôn trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới phi phàm — nói cách khác là không đủ tiên khí.
Chỉ vì khuyết điểm này mà đạo diễn Kỷ khăng khăng giữ vững ý kiến, cho rằng diễn viên đó không thể đảm nhận được vai này, và nhất quyết phải thử vai xong tất cả các diễn viên có mặt rồi mới quyết định.
Trong phút chốc, không khí bỗng trở nên bế tắc. Mà sự xuất hiện của Minh Di càng đẩy bầu không khí kỳ quặc này lên đến đỉnh điểm.
Minh Di là ai chứ? Là bình hoa di động nổi tiếng trong giới giải trí. Đạo diễn Kỷ phải "khát khao nhân tài" đến mức nào mà lại gửi cả lời mời thử vai cho cậu?
Mọi người đều cau mày, vài ánh mắt soi xét đổ dồn lên người Minh Di.
Công bằng mà nói, ngoại hình của Minh Di quả thực rất trẻ trung, xinh đẹp, không ai có thể tìm ra được khuyết điểm nào trên gương mặt đó. Nhưng với tư cách là một diễn viên, diễn xuất quá tệ chính là một tội lớn. Dù có gương mặt xinh đẹp mà diễn xuất làm chói mắt khán giả thì cũng bằng thừa.
Đạo diễn Kỷ cũng nhìn Minh Di. Mời cậu thử vai vốn là một lần thử nghiệm mạo hiểm của ông trong lúc hết cách, thực ra ông không ôm hy vọng gì nhiều. Nhưng sau khi nhìn thấy người thật, ông lại có cảm giác như bị rung động.
Đó là một loại khí chất rất tinh tế và đặc biệt, vừa mong manh khiến người ta không kìm được mà nảy sinh h*m m**n độc ác muốn phá hủy, lại vừa bất khuất, giống như ngọn lửa yếu ớt cháy dưới lớp băng nguyên, khiến người ta muốn phá tan tảng băng để chạm vào hơi ấm ẩn sâu bên trong.
Kỷ Hồng thường gọi đó là — cảm giác của câu chuyện.
Thật bất ngờ, lại rất hợp với vai Ứng Bất Nhiễm.
Chỉ không biết là, vị diễn viên được mệnh danh là bình hoa di động này, rốt cuộc có đủ bản lĩnh để gánh vác vai diễn đó không.
Dưới những ánh mắt nghi ngờ, nói Minh Di không căng thẳng là nói dối. Cậu chỉ có thể dùng trải nghiệm của Tạ Vân Hiết để tự an ủi mình: Dù diễn hỏng cũng sẽ không bị đánh đuổi ra ngoài, đã tốt hơn nhiều so với khởi đầu lập nghiệp của Tạ Vân Hiết rồi.
Nghĩ vậy, tâm trạng của cậu cũng dần dần bình ổn trở lại.
Tạ Vân Hiết có thể lật ngược tình thế trong điều kiện khắc nghiệt, với tư cách là người hợp tác của anh, tâm lý của cậu cũng không thể quá kém cỏi được.
Minh Di giới thiệu bản thân một cách rành mạch, rồi bước vào phần thử vai.
Rõ ràng tổ casting cũng không đặt nhiều hy vọng vào Minh Di, nhưng người đã đến rồi, cũng không tiện đuổi thẳng, bèn chọn một phân cảnh khá khó để cậu diễn, mục đích là để cậu biết khó mà lui.
Cảnh họ chọn chính là phân cảnh mấu chốt trong trận quyết chiến cuối cùng, khi Ứng Bất Nhiễm bị nhân vật chính kích phát tâm ma. Trong ảo cảnh của tâm ma, Ứng Bất Nhiễm nhìn thấy bản thân mình trong quá khứ sống tạm bợ qua ngày, hai tay nhuốm máu, vừa khóc vừa cười, dần dần phát rồ.
Cái khó chính là diễn tả đoạn "vừa khóc vừa cười, dần dần phát rồ" này.
Theo sự hiểu biết của tổ casting về Minh Di, là một bình hoa di động được công nhận trong giới giải trí, e rằng cậu đến khóc cũng không khóc nổi, chứ đừng nói gì đến việc thể hiện những cảm xúc sâu sắc và phức tạp hơn trước ống kính.
Mọi người có chút bực bội nhìn Minh Di, hy vọng cậu biết khó mà lui, nhanh chóng rời đi để không làm mất thời gian của bọn họ.
Nhưng giây tiếp theo, diễn biến của sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ —
Không một dấu hiệu báo trước, mí mắt Minh Di nhanh chóng đỏ lên, một giọt nước mắt nhanh chóng ngưng tụ, lăn dài trên gương mặt không một chút cảm xúc của cậu, rồi rơi xuống trọn vẹn.
Cậu nói khóc là khóc, khiến những người vốn không hề trông đợi gì ở cậu phải giật mình, này, mượt mà đến thế ư?
Chưa hết, ngay sau đó, Minh Di đột nhiên bật cười, nhưng khóe môi sắp trễ xuống lại bị kìm nén hết sức, mím thành một đường thẳng vô tình, toát lên vẻ cố chấp không muốn để lộ sự yếu đuối.
Nhưng dù cậu có mím chặt môi, nghiến chặt răng, tiếng cười tự giễu và chán ghét vẫn tràn ra từ kẽ răng.
Sau khi kìm nén, cuối cùng cậu cũng bật cười thành tiếng, bờ vai khẽ run, đến cả cơ mặt cũng run lên. Vừa cười vừa khóc, dáng vẻ điên cuồng, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra nỗi bi thương và đau khổ của cậu.
Phần diễn xuất này có thể nói là vô cùng truyền cảm, lôi cuốn, gần như đã đạt đến yêu cầu hoàn hảo của kịch bản, khiến mọi người đều ngẩn ra.
À, ai nói diễn xuất này kém chứ, diễn xuất này không phải rất tốt sao??
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!