"Cốc cốc cốc—"
Lúc tiếng gõ cửa truyền đến, Minh Di đang tựa vào đầu giường xem kịch bản.
Chú chó nhỏ Tiểu Tùng Hùng đang lơ mơ buồn ngủ nằm bên cạnh cậu cũng bị tiếng động làm giật mình, chợt lật người đứng dậy, sủa về phía cửa mấy tiếng cực kỳ hung dữ.
Cậu vội vàng đặt kịch bản xuống, ôm Tiểu Tùng Hùng vào lòng, cất cao giọng dò hỏi: "Ai đó?"
"Là tôi."
Minh Di day day huyệt thái dương đang đau nhức, có lẽ do cậu xem kịch bản đến lú lẫn rồi, Tạ Vân Hiết đã cho người giúp việc nghỉ hết, giờ này ngoài Tạ Vân Hiết ra, còn ai gõ cửa phòng cậu được chứ?
Minh Di xuống giường, ra mở cửa, đôi mắt cậu nhìn Tạ Vân Hiết ngoài cửa với chút nghi hoặc. Tạ Vân Hiết đang mặc đồ ngủ, trong lòng còn ôm mấy quyển sách, trông có vẻ có chuyện muốn tìm cậu.
Thật sự thấy người, Tiểu Tùng Hùng ngược lại không sủa nữa, vèo một cái chui vào trong lồng, yên lặng như gà nấp dưới ổ chó.
Tạ Vân Hiết cao hơn Minh Di nửa cái đầu, khi cúi xuống nhìn thường mang lại cho người ta một cảm giác rất áp bức. Bị anh nhìn, Minh Di có chút không tự nhiên, nói: "…Có chuyện gì không?"
"Đã muộn lắm rồi," Tạ Vân Hiết mở lời, đôi mắt màu xanh xám không chớp nhìn Minh Di: "Vẫn còn xem kịch bản sao?"
Minh Di khẽ "ừm" một tiếng.
Tạ Vân Hiết có phần không tán thành, nói: "Sáng mai cậu phải đi thử vai rồi, nên đi ngủ sớm đi."
Minh Di nói thật: "Hơi lo lắng, không ngủ được."
Tạ Vân Hiết không nói gì khác, ngước mắt nhìn phòng của cậu, dùng giọng điệu dò hỏi: "Tôi vào ngồi một lát được không?"
Vào trong sao? Minh Di do dự một lúc rồi ngập ngừng đồng ý.
Phòng ngủ là không gian riêng tư, việc một người không quá thân quen đột nhiên bước vào rất dễ khiến người ta cảm thấy khó chịu vì lãnh địa bị xâm phạm.
May mà sau khi vào phòng, Tạ Vân Hiết không nhìn ngang ngó dọc hay sờ mó lung tung, mà ngồi ngay ngắn trên ghế, ra vẻ như muốn ngồi lại hàn huyên tâm sự.
Minh Di ngồi xuống mép giường, ánh mắt lộ ra vẻ thắc mắc: "?"
Người này, rốt cuộc đến đây làm gì?
Lúc này, Tạ Vân Hiết tỏ ra chân thành nói: "Thấy cậu lo lắng như vậy, chắc cũng không ngủ được ngay, hay là để tôi cho cậu uống chút canh gà nhé."
"Canh… gà?"
"Chuyện thành công của cá nhân," Tạ Vân Hiết thần bí nói: "Sau khi nghe xong, có lẽ cậu sẽ không còn lo lắng như vậy nữa."
Tạ Vân Hiết sắp kể chuyện của mình sao? Sự chú ý của Minh Di lập tức bị chuyển hướng.
Kể từ khi "anh hàng giả" này xuất hiện, cậu chỉ đoán được rằng hình như Tạ Vân Hiết cũng từng gặp phải tình cảnh tương tự, và có kinh nghiệm chống lại "cốt truyện" — nhưng cuối cùng đã thất bại, nên mới bị hệ thống đưa đến thế giới này.
Nhưng mà, Tạ Vân Hiết đã thực sự trải qua những gì thì Minh Di lại biết rất ít.
Minh Di tò mò nhìn Tạ Vân Hiết, chờ đợi cái gọi là "canh gà" của anh.
Bị Minh Di nhìn như vậy, tuyến thể sau gáy của Tạ Vân Hiết lại nóng lên. Anh ho nhẹ một tiếng để che giấu rồi từ từ kể: "Ở một thế giới ABO xa xôi, có một gia đình nọ, bọn họ cũng đã nhận nhầm con…"
Chữ "cũng" này quả là rất tinh tế.
Ánh mắt Minh Di không giấu được vẻ kinh ngạc, không nhịn được mà suy nghĩ, lẽ nào lý do Tạ Vân Hiết được hệ thống chọn là vì anh cũng là nhân vật pháo hôi trong truyện "thiếu gia thật thiếu gia giả"?
Tạ Vân Hiết cười híp mắt, nói: "Tình tiết này có quen không? Cậu có thể đoán xem, tôi là tiểu thiếu gia thật hay tiểu thiếu gia giả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!