Chương 13: Con Đường Phía Trước Có Ánh Sáng

Chiến thắng cuối cùng của cuộc thi, rốt cuộc vẫn thuộc về đội của Yến An.

Để gom đủ tiền khám bệnh, đội của Minh Di đã đưa gần hết toàn bộ tài sản mà bọn họ kiếm được trước đó cho bác sĩ thú y. Đến nước đó rồi thì căn bản chẳng còn ai bận tâm đến cái gọi là thắng thua nữa.

Lúc công bố kết quả, gương mặt Minh Di không có chút biến đổi nào. Kể từ sau khi Hoàng Đào rời đi vào tối qua, cậu vẫn luôn trong trạng thái không được tốt.

Mãi mới đến lúc chương trình kết thúc, Minh Di thất thần bắt đầu thu dọn vali. Khi sắp xếp gần xong, hai người đồng đội còn lại của cậu đột nhiên bước vào.

Tiếp đó, một vật gì đó được nhét vào lòng cậu.

Mềm mại, nằm trong lòng cậu rên ư ử không ngừng.

Minh Di ôm chú chó Tiểu Tùng Hùng trong lòng, nhất thời ngẩn ra.

"Minh Di, cậu mang Tiểu Tùng Hùng về đi." Thẩm Phán nghiêm túc nói với cậu: "Để nó một mình ở đây, nó không sống nổi đâu."

Minh Di chậm rãi phản ứng lại, định từ chối: "Nhà tôi… có lẽ không tiện nuôi lắm, hay là hai người—"

"Anh thấy cậu thích Tiểu Tùng Hùng hơn bọn anh," Kỷ Niên ngừng một lát rồi nói tiếp: "Và cũng cần Tiểu Tùng Hùng hơn."

Thẩm Phán và Kỷ Niên kẻ tung người hứng: "Cậu xem, nó cũng thích đi theo cậu hơn, đúng không?"

Minh Di lặng đi không nói nên lời, bất giác cúi đầu nhìn chú chó nhỏ trong lòng.

Tiểu Tùng Hùng ngửa người nằm trong lòng cậu, ngơ ngác l**m mép, đôi mắt tròn xoe ươn ướt ngập tràn vẻ ngây thơ.

Thế là Minh Di cứ mơ mơ màng màng mà đồng ý.

Trước khi đi, cả Kỷ Niên và Thẩm Phán đều thêm phương thức liên lạc với Minh Di.

Thẩm Phán có ấn tượng khá tốt về Minh Di, tuy không hay nói chuyện, nhưng tính cách tốt, không có những suy nghĩ linh tinh vớ vẩn, con người lại chăm chỉ chịu khó, có thể kết giao làm bạn bè.

Sau khi Kỷ Niên thêm phương thức liên lạc xong còn đặc biệt kéo Minh Di ra một góc để nói chuyện riêng.

"Bác sĩ này rất giỏi, trước đây lúc anh đóng phim bị áp lực, thường tìm anh ấy để tư vấn giải tỏa." Cậu ta đưa một danh thiếp cho Minh Di, Minh Di do dự mở ra, phát hiện tên tài khoản này là một bác sĩ tâm lý nào đó.

"Cậu không thể cứ kìm nén bản thân mãi như vậy được, con người ta khi căng thẳng đến cực điểm, thật sự sẽ có vấn đề đấy," Kỷ Niên vỗ vai cậu, nháy mắt: "Đi tư vấn thử xem, cứ nói tên anh sẽ được giảm giá 50%. Không cần ngạc nhiên đâu, đó là họ hàng của anh, giá người nhà đấy nhé."

Minh Di biết có lẽ Kỷ Niên lo lắng cậu quá đau buồn, sẽ ảnh hưởng đến trạng thái tâm lý. Cậu mím môi, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể chân thành cảm ơn lòng tốt của Kỷ Niên một lần nữa.

Kỷ Niên cười sảng khoái, nghiêm túc nói với cậu: "Minh Di, vượt qua giai đoạn tăm tối này, phía trước sẽ là ánh sáng."

Tiễn xe của Minh Di rời đi, ánh mắt Kỷ Niên hơi trầm xuống.

Vẫn còn một chuyện, cậu ta chưa nói với Minh Di.

Thực ra đêm đó, cậu ta thật sự đã nghe thấy Minh Di nói mớ.

Minh Di cứ liên tục nói những câu như "tối quá, lạnh quá", "cứu tôi với", "đừng bỏ rơi tôi". Kỷ Niên không thể gọi cậu tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, chỉ đành ngồi bên giường, vỗ nhẹ vào lưng để an ủi cậu.

Minh Di thực sự đã yên tĩnh lại, dường như chỉ cần nhận được một chút hơi ấm là cậu đã thấy thỏa mãn rồi.

Điều này rõ ràng là không bình thường.

Bất kể cơn ác mộng đó là gì, Kỷ Niên đều hy vọng, sau khi Minh Di trở về, có thể hoàn toàn thoát khỏi nó.

——

Minh Di mơ mơ màng màng mang chú chó con về nhà như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!