Chương 11: Bệnh Cước Tay

Sau một hồi rượt đuổi kịch tính, cuối cùng anh quay phim cũng thở hổn hển trèo lên xe. Thùng xe vốn đã không lớn, nay lại càng trở nên chật chội.

Những khán giả đang xem livestream vào giờ này trông thấy cảnh đó, ai nấy đều bật cười thích thú.

[Anh quay phim: Tôi có biết gì đâu, ba người bọn họ vèo một cái là đi mất rồi.]

[Hahaha thật sự không một ai nhớ ra là còn có anh quay phim à?]

[Tôi thấy ba người này mai khỏi cần mua muối nữa, chỉ cần tụ lại với nhau đã đủ mặn lắm rồi.]

[Minh Di còn biết lái xe ba gác điện nữa à? Phong cách mới lạ quá, lạ thật, để xem thêm thế nào.]

Ba người về nhà chuyển số măng đào hôm qua lên xe, rồi lên đường đến khu chợ phiên mà dân làng đã chỉ.

Nguồn thu nhập chính của làng Vụ Thanh là du lịch và trồng chè. Chạy xe trên con đường tĩnh lặng và thanh u, có thể thấy được đồi chè xanh tươi ngút ngàn ở phía xa, còn những ngọn núi xa hơn thì xanh như màu chàm, ẩn hiện trong làn sương trắng lãng đãng tựa chốn thần tiên. Khung cảnh nhìn qua một lượt vô cùng dễ chịu cho mắt.

Kỷ Niên vịn vào thành xe, vui vẻ hóng gió, trong lòng dâng lên niềm cảm khái vô hạn: "Đây mới thực sự là "Chúng ta ở trên đường" này!"

Thẩm Phán nghe vậy cũng suýt nữa thì đón gió rơi lệ: "Đúng thế! Bao nhiêu kỳ rồi! Cuối cùng chúng ta cũng không phải trên đường đi ăn xin nữa!"

Cơm ăn áo mặc không phải lo, lại còn được ngắm cảnh đẹp, những ngày tháng như thế này trước đây bọn họ có mơ cũng không dám nghĩ tới!

"Anh em tốt, sau này tôi vẫn muốn cùng cậu tham gia show thực tế này!" Nói đến đoạn xúc động, Kỷ Niên vươn tay ra khoác vai Minh Di đang ngồi ghế trước, làm Minh Di giật mình suýt chút nữa run tay lái xe xuống mương.

Minh Di bực bội đáp: "Tôi thấy anh chỉ thèm cơm của tôi nấu mà thôi."

Kỷ Niên cảm thấy dáng vẻ cố tỏ ra bình tĩnh này của Minh Di khá thú vị, liền cố ý trêu chọc người thật thà: "Đừng lạnh lùng thế chứ, Minh Di, cậu có biết không, tối qua nửa đêm cậu nói mớ đó, còn là anh đây dỗ cậu đấy~"

Thẩm Phán lập tức hóng chuyện: "Gì thế gì thế, nói mớ gì vậy?"

Nghe Kỷ Niên nói vậy, Minh Di vừa nghi ngờ vừa căng thẳng: "Tôi nói mớ thật à?"

Cậu còn nghiêm túc hồi tưởng lại xem tối qua mình rốt cuộc có mơ hay không.

Kể từ sau cuộc liên hôn đó, Minh Di thường xuyên gặp ác mộng, nếu thật sự nói mớ… rất có thể sẽ là những nội dung khá tồi tệ.

Ví dụ như trong mơ chất vấn nhà họ Yến, hỏi họ tại sao không thể chia cho mình dù chỉ một chút tình thương; mơ thấy mình vì để gom góp một ít học phí mà đội mưa đi khắp nơi cầu xin người khác; mơ thấy một mê cung đáng sợ mà làm thế nào cũng không thoát ra được.

Mơ thấy giết người, mơ thấy bị giết.

Mơ thấy bị dìm xuống biển, nước biển theo miệng mũi tràn vào lồng ngực.

Nhiều lắm.

Minh Di không muốn những vết sẹo tả tơi của mình bị bất kỳ ai nhìn thấy.

Tim Minh Di thắt lại, cậu chờ đợi câu trả lời của Kỷ Niên, hệt như đang chờ đợi một phiên tòa phán quyết sắp giáng xuống.

Kỷ Niên hoàn toàn không biết Minh Di đang nghĩ gì, cậu ta nhử đủ rồi mới ung dung nói: "Vậy để anh thuật lại cho cậu nghe nhé."

Kỷ Niên ho nhẹ một tiếng, rồi lên giọng nhái lại với tông điệu như sắp khóc: "Tối qua cậu đã nói thế này này — "Anh Kỷ Niên trong cái show ăn xin này thảm quá đi mất! Em muốn ở lại show này mãi mãi để nấu cơm cho anh Kỷ Niên, làm đàn em của anh Kỷ Niên cả đời~""

"Anh biết làm sao được, đành phải đồng ý với cậu rằng "Được được được, anh đồng ý với cậu hết, sau này cơm đều để cậu nấu hết, cậu đừng khóc nữa"," Kỷ Niên lắc đầu, ra vẻ cưng chiều hết cách với cậu: "Lúc đó cậu mới yên tâm ngủ say như một đứa trẻ."

Minh Di sau khi nghe xong cái gọi là "lời nói mớ" đó: "…"

Cậu đúng là… đã đặt kỳ vọng quá cao vào Kỷ Niên rồi.

Thẩm Phán lập tức phối hợp hoàn hảo với Kỷ Niên, đau lòng nói: "Minh cực cưng, tại sao trong mơ của cậu chỉ có anh Kỷ Niên mà không có chị Thẩm Phán? Chị buồn quá, phạt cậu nấu cơm cho chị mấy kỳ tiếp theo!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!