Điện thoại reo rất lâu mới được Thẩm phu nhân nhấc máy.
"Minh Di, có chuyện gì vậy?"
Minh Di chuẩn bị tâm trạng một giây, rồi nói bằng giọng điệu vô cùng lo lắng: "Mẹ, mẹ quản anh cả đi."
"Anh con làm sao?" Phía Thẩm Lệ Dung quả nhiên chợt khựng lại, tiếp đó, tiếng nhạc nền cũng nhỏ đi rất nhiều, hẳn là bà ta đã rời khỏi khu vực trung tâm của bữa tiệc, vì bà ta rất thích tham gia các loại yến tiệc.
Minh Di: "Lần nào anh cả gọi điện cho con, mở miệng ra là hỏi chuyện của Yến An. Còn thằng em ruột này sống có tốt không, có bị ai bắt nạt không, anh ấy ngược lại chẳng hỏi một lời…"
"Mẹ, mẹ nói xem, có phải anh cả có suy nghĩ khác với Yến An không?"
Đầu dây bên kia, Thẩm Lệ Dung nghẹn lời, rồi sau đó ngỡ ngàng nói: "Con, cái thằng này, con nói linh tinh cái gì thế, An An là em ruột của anh con…"
Lời còn chưa nói hết đã đột ngột dừng lại.
Rõ ràng, bà ta cũng đã nhận ra, thực chất Yến An và Yến Tri Hành không hề có quan hệ huyết thống.
Minh Di nói tiếp: "Giữa họ không có quan hệ máu mủ, đương nhiên là tốt nhất rồi. Nhưng mẹ ơi, mẹ có từng nghĩ, anh cả đã lớn tuổi như vậy, thế mà vẫn luôn không tìm chị dâu, có phải là vì anh ấy thích đàn ông không?"
Nói rồi, Minh Di giả vờ khổ não: "Nếu anh cả thật sự thích Yến An thì phải làm sao đây hả mẹ? Con đã liên hôn với nhà họ Tạ rồi, nếu anh cả ở bên Yến An, hương hỏa nhà họ Yến chúng ta sẽ đứt đoạn, ba có đồng ý không?"
Nghe đến đây, bà ta cũng có chút không còn kiên định nữa.
Thẩm Lệ Dung vẫn luôn xem Yến An như con trai ruột, trước đây chưa từng nghĩ đến vấn đề này, bây giờ bị Minh Di chỉ ra, bà ta ngẫm lại kỹ, quả thật có chút không ổn.
Tuy Yến An ở nhà bọn họ lâu, được cưng chiều cũng là bình thường, nhưng mức độ quan tâm của Yến Tri Hành dành cho Yến An thực sự hơi quá, từ chuyện lớn như công ty quản lý và kịch bản, đến chuyện nhỏ như đồ dùng sinh hoạt, việc gì cũng phải quản.
Minh Di nói đúng, cũng chẳng thấy Yến Tri Hành quan tâm Minh Di đến thế.
Thẩm Lệ Dung vừa nghĩ vậy, trong lòng liền có chút khó chịu.
Bà ta đặt rất nhiều kỳ vọng vào con trai lớn Yến Tri Hành, tương lai muốn trông cậy vào anh ta để kế thừa gia nghiệp, làm cho sản nghiệp nhà họ Yến ngày càng lớn mạnh, cho dù có cưng chiều Yến An đến đâu, bà ta cũng không thể chấp nhận hai đứa con trên danh nghĩa là anh em lại đến với nhau.
Hơn nữa, loạt phát ngôn vừa rồi của Minh Di cũng vừa hay chọc đúng tim đen của bà ta.
Nếu Yến Tri Hành thật sự thích Yến An, huyết mạch của nhà họ Yến phải làm sao đây?
Thẩm Lệ Dung trấn tĩnh lại, gượng cười nói với Minh Di: "Không đâu, con ngốc, đừng nghĩ nhiều, anh con chỉ là quen rồi nên thuận miệng hỏi mấy câu thôi."
Minh Di giả vờ thở phào nhẹ nhõm: "Ồ, vậy thì con yên tâm rồi, nhưng mẹ vẫn nên để ý một chút, kẻo anh cả lại gây ra sai lầm lớn ạ."
Bà ta miễn cưỡng đáp một tiếng rồi cúp máy.
Minh Di biết rõ, tuy Thẩm Lệ Dung không thể nào tin hết tất cả lời của cậu ngay lập tức, nhưng ít nhiều gì cậu cũng đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng bà ta.
Sớm muộn gì cũng có thể gây thêm phiền toái cho ông anh tốt của cậu.
Nghĩ vậy, tâm trạng tồi tệ của Minh Di từ lúc nhận điện thoại của Yến Tri Hành đã bất giác tan biến.
Minh Di khóa màn hình điện thoại, đang định trả lại cho nhân viên công tác thì không ngờ lại có một cuộc gọi khác đến.
Hôm nay điện thoại chọc phải tổ ong hay sao vậy? Sao nhiều người muốn nói chuyện với cậu thế?
Minh Di nhìn số điện thoại, là một cuộc gọi lạ. Cậu tưởng đây là số khác của Yến Tri Hành nên không bắt máy ở lần gọi đầu tiên.
Mãi đến khi tiếng chuông cuộc gọi thứ hai vang lên, Minh Di mới mất kiên nhẫn nhấc máy, giọng điệu rất khó chịu: "Alô? Ai đấy?"
"Là tôi, Tạ Vân Hiết giả mạo đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!