Đường Tự Đình:
Tốt thật.
"Nâng ly cho quá khứ của bọn tôi, tôi và Trần Tỷ đã có khoảng thời gian "tốt đẹp" bên nhau." Tôi nâng ly rượu lên, muốn cạn ly với Diệp Tam Nhi, "Diệp Tam Nhi, cạn ly."
Diệp Tam Nhi vẫn còn lại chút lý trí, chắc là nhớ tới lời tôi nói rằng mình bị cảm lúc vừa mới bước vào, sau khi cụng ly với tôi thì hỏi tôi một câu: "Lão Đường, mày chưa uống cephalosporin (*) nhỉ?"
Tôi vừa nghe thì sửng sốt, vội đặt ly rượu trong tay xuống, môi đã chạm vào mép ly rồi, suýt nữa đã uống, buổi trưa tôi đã uống cephalosporin và thuốc cảm ở công ty, tôi không hề muốn chết.
(*) Cephalosporin là một nhóm lớn thuốc kháng sinh phổ rộng, có hiệu quả chống lại nhiều loại vi khuẩn, được sử dụng để kiểm soát một loạt các bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn gram dương và gram âm gây ra. Nhóm kháng sinh này có tác dụng chống lại nhiễm trùng da, vi khuẩn kháng thuốc, viêm màng não và các bệnh nhiễm trùng khác, rất dễ tương tác với rượu tạo ra phản ứng giống disulfiram, dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe.
Diệp Tam Nhi sợ tôi chóng mặt lại uống nhầm nữa nên trực tiếp lấy ly rượu của tôi đi, cũng huỷ luôn cả hai chai rượu mà cậu ta gọi.
"Tao gọi cho mày một ly nước ép, hay là nước chanh nhé?" Diệp Tam Nhi hỏi.
"Nước chanh đi." Tôi thuận miệng chọn một món, mắt vẫn đang dán chặt vào điện thoại.
Thằng cả trong ký túc xá của Trần Tỷ đã gửi cho tôi một đoạn clip, đó là đoạn clip năm đó tôi và Diệp Tam Nhi chơi guitar ở dưới lầu ký túc xá của Trần Tỷ vào một ngày mưa để dỗ dành em ấy.
Có mấy tiếng ha ha ha trong clip truyền ra, có lẽ là Diệp Tam Nhi đã nghe thấy nên đã lại gần ngồi bên cạnh tôi.
Diệp Tam Nhi liếc nhìn hai cái, chỉ vào điện thoại tôi: "Đậu má đậu má, cái lần hai đứa mình chơi guitar cho Trần Tỷ trong mưa đó hả?"
Tôi: "Ừm."
Diệp Tam Nhi gãi đầu, dùng tay che màn hình: "Không phải nói là đã xóa rồi sao, đừng xem nữa, đừng xem nữa…"
Tôi vỗ vào tay Diệp Tam Nhi, "Bỏ cái chân chó của mày ra, không phải lúc đó là ý tưởng của mày à? Bài hát cũng là mày chọn giúp tao, mày xem, ngôn ngữ ký hiệu này của mày cũng khá ra phết, tao đàn guitar có phải cực kỳ ngầu không?"
"Ngầu cái đầu buồi chứ ngầu."
Diệp Tam Nhi vắt tay lên vai tôi, mùi nước hoa trên người cậu ta khiến cho tôi choáng váng kinh khủng, tôi đẩy Diệp Tam Nhi ra: "Tránh xa tao ra một chút, cả người toàn mùi, xộc hết lên mũi."
"Có mùi đâu ra." Diệp Tam Nhi nắm cổ áo, cúi đầu hít một hơi thật mạnh, "Tao xịt nước hoa mà, đây là mùi thơm."
"Mày là đàn ông, xịt nước hoa làm cái gì chứ?"
"Đệt, con mẹ nó mày có phải là gay không? Xịt một chút nước hoa thì đã làm sao?"
"Tao và Trần Tỷ không bao giờ sử dụng những thứ đó."
"Bọn mày thật sự rất không chú trọng." Diệp Tam Nhi ngồi trở lại chỗ cũ.
"Xịt chút nước hoa thôi đã xem là chú trọng rồi à?" Tôi xỉ vả cậu ta một tiếng, "Này, rốt cuộc mày đã hẹn được người chưa?"
Diệp Tam Nhi mở điện thoại lên, cho tôi xem khung trò chuyện: "Hẹn được rồi, người đó nói đang ở ngoại thành, phải mất hơn một tiếng mới tới nơi."
Tôi xem lại đoạn clip kia một lần nữa, tôi nhớ rất rõ chuyện xảy ra sau đó, Trần Tỷ chạy ra khỏi ký túc xá và kéo tôi chạy đi, còn chưa kịp thu dọn đàn guitar, Diệp Tam Nhi còn bị hai đứa bọn tôi bỏ lại.
Cả hai đứa bọn tôi đều dầm mưa, tôi đưa em ấy thẳng về căn nhà tôi thuê bên ngoài, bọn tôi cùng tắm nước nóng và đương nhiên là cũng vận động không ít.
Em ấy cứ liên tục hắt hơi, khi đó tôi mới biết hôm đó em ấy bị ốm, nằm trong ký túc xá ba ngày.
Trái tim của tôi ấy à, em ấy hắt hơi một tiếng là trái tim tôi lại run lên theo một lần, em ấy ho một tiếng thì cả người tôi cũng thấy khó chịu kinh khủng, cảm thấy mình chả ra gì cả.
Có người từng nói tôi cực kỳ không có tiền đồ, tôi không có tiền đồ đấy, đối với Trần Tỷ, tôi cần nhiều tiền đồ như thế làm gì?
Lúc đầu, bọn tôi mỗi người góp 5 tệ, chia nhau một tấm thẻ cào, sau đó thật sự cào trúng, ba nghìn, em ấy một nghìn rưỡi, tôi một nghìn rưỡi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!