Chương 8: Hoài niệm thật

Trần Tỷ:

Hoài niệm thật.

Đôi khi tôi rất hoài niệm chuyện trước đây, khi tôi và Đường Tự Đình từng có lúc cực kỳ, cực kỳ tốt đẹp.

Nhóm chat ký túc xá đại học của tôi trở nên sôi nổi vì một đoạn clip, điện thoại của tôi vẫn luôn để chế độ im lặng, tắm xong mới nhìn thấy tin nhắn từ nhóm chat ký túc xá của bọn tôi.

"@Tiểu Tỷ nhà lão Đường, thằng út, ra đây ra đây, vừa nãy tao mới lục lại đồ hồi trước thì tìm thấy clip này." Thằng cả trong ký túc xá bọn tôi tag tôi, sau đó kèm theo một đoạn clip dài năm sáu phút.

"Hahahahahaha." Thằng ba gửi đến một loạt sticker hahahahaha.

Thằng ba lại nhắn tiếp: "Thằng cả, mày được lắm, lúc đầu vì mua cái clip này của mày mà thằng út đã tốn bao nhiêu tiền, mời cả đám trong ký túc xá bọn mình đi ăn nhà hàng một tháng, không phải mày đã xoá clip rồi sao?"

Thằng cả trả lời: "Tao đã xoá rồi nhưng có bản sao lưu."

Ngay lập tức lại có thêm một tràng hahahaha khác.

Thằng hai lại tag tôi lần nữa, "Thằng út, mau xem đi, lịch sử đen tối của lão Đường trước đây, bản HD."

Đoạn clip được thằng cả của ký túc xá bọn tôi quay lại, tôi không cần bấm vào clip cũng biết đó là gì nhưng vẫn bấm vào xem lại một lần.

Trong video là mùa hè, ngày 13 tháng 6, một ngày mưa.

Ống kính lúc đầu hơi rung, hướng về bệ cửa sổ của ký túc xá, dần di chuyển về phía dưới lầu của tòa nhà ký túc xá, sau đó zoom lại gần hơn một chút.

Tiếng mưa rơi trong khung cảnh hòa lẫn với tiếng cười mơ hồ của thằng hai và thằng ba trong ký túc xá, còn có cả tiếng dẫn chuyện của thằng cả——

"Nhìn mau, nhìn mau, là lão Đường, lão Đường đang ở dưới lầu kìa, ổng còn cầm đàn guitar, anh chàng bên cạnh là ai vậy, còn đang cầm ô cho ổng nữa."

Giọng của thằng hai lại gần hơn: "Đến dỗ người ta à? Tao nói ấy mà, chắc chắn không qua nổi ba ngày, hôm nay vừa vặn là ngày thứ ba nhỉ? Thằng út, mày không dậy nhìn xem à?"

Tôi nằm trên giường ký túc xá, nghe thấy thằng hai gọi tôi còn kéo chăn trùm kín đầu.

Tôi vẫn còn nhớ rõ nguyên nhân kết quả của clip đó, tôi và Đường Tự Đình đều học đại học ở Bắc Kinh, lại còn là bạn cùng trường, khi đó tôi và Đường Tự Đình đã ở bên nhau hơn một năm, lần đó bọn tôi đã cãi nhau một trận lớn nhất trong lịch sử, ba ngày tôi không gặp anh ấy.

Đường Tự Đình là một kẻ hay ghen, có lẽ là lớn lên trong hũ giấm, khi đó có một đàn anh trong khoa theo đuổi tôi, từ khi tôi nhập học đã bắt đầu theo đuổi rồi, theo đuổi tôi gần hai năm.

Có lần bọn tôi tổ chức một hoạt động, tình cờ tôi và đàn anh đó được xếp vào cùng một nhóm, tôi cảm thấy không nhất thiết phải né tránh, hơn nữa hoạt động chỉ kéo dài một buổi chiều, vài tiếng đồng hồ là kết thúc rồi.

Tối hôm đó Đường Tự Đình hẹn tôi đi xem phim, là một bộ phim bom tấn mới ra mà anh ấy luôn muốn xem, tôi vẫn luôn không có thời gian nên cứ trì hoãn cho đến ngày hôm đó.

Tôi không ngờ Đường Tự Đình sẽ đến tìm tôi, hoạt động vừa kết thúc, tôi rời khỏi địa điểm cùng với đàn anh, kết quả là vừa ra ngoài đã nhìn thấy Đường Tự Đình hai tay đút túi quần, đứng thẳng giữa đường, mặt xị cả ra.

Tôi vẫn luôn tưởng rằng Đường Tự Đình không biết đàn anh đó đang theo đuổi tôi nên đã giới thiệu một chút với Đường Tự Đình.

Theo lời kể của Đường Tự Đình sau đó, lúc đó là do tôi cảm thấy chột dạ, giấu đầu hở đuôi nên nói chuyện lắp bắp.

Tôi thề là tôi nói chuyện bình thường chứ không hề nói lắp, tôi cũng không làm gì cả thì tôi nói lắp làm gì?

Dù sao thì bộ phim tối hôm đó bọn tôi đã không xem xong, vẫn luôn tranh luận xem rốt cuộc tôi có nói lắp hay không.

Đường Tự Đình nói: "Sao em cãi nhau với anh cứ bô lô ba la lưu loát thế? Có bản lĩnh thì vừa rồi em đừng có chột dạ đi?"

Tôi cũng đã nổi giận: "Em chột dạ cái thằng cha nhà anh, sao anh cứ con mẹ nó phải xem như em chột dạ thế…"

Sau đó tôi quay đầu về ký túc xá, mọi người trong ký túc xá đều có hẹn, buổi tối trời mưa, tôi không đóng cửa sổ, gió lạnh lùa vào suốt đêm, hôm sau đã bị cảm, vừa sốt vừa ho, đầu óc choáng váng nhưng trong lòng vẫn còn giận.

Khi ốm sẽ đặc biệt suy nghĩ nhiều, tâm lý dễ trở nên yếu đuối, tôi cũng vậy, tôi tưởng rằng Đường Tự Đình sẽ dỗ dành tôi nhưng anh ấy bơ tôi cả một ngày, tối hôm sau mới gửi cho tôi một tin nhắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!