Chương 6: Giỏi thật

Đường Tự Đình:

Giỏi thật.

"Giỏi thật, Diệp Tam Nhi, mày giỏi thật đấy…" Tôi sắp nghiến đến đau cả răng, chỉ mong sao có thể ăn thịt cậu ta mới xem như xong, "Đời này tao quen biết mày, nhất định là kiếp trước tao đào mộ tổ tiên nhà mày, tao phải chịu nợ máu suốt tám đời…"

Nếu không thì tại sao ai cũng nói về tầm quan trọng của bạn bè chứ, tôi chính là một ví dụ đây, nhất định, nhất định phải tránh xa những đứa bạn xấu không đáng tin cậy.

Cái thằng quỷ sứ Diệp Tam Nhi kia thế mà còn mặt mũi gọi điện cho tôi, ba phút ngay sau khi cúp điện thoại của tôi vào thời điểm quan trọng nhất.

"Lão Đường, mày còn sống không?" Giọng nói của Diệp Tam Nhi trong điện thoại rất nhỏ.

"Bây giờ mày nhỏ giọng thỏ thẻ làm cái rắm gì nữa?" Tôi vỗ một cái vào điện thoại, phát ra một tiếng kêu bôm bốp.

Diệp Tam Nhi "ai da" trong điện thoại mấy tiếng, còn con mẹ nó kêu đau nữa, miệng vừa "ai da" vừa nói: "Lão Đường, mày cứ chửi tao đi, mày vẫn còn sống là tốt rồi."

"Tao đệt thằng cha mày, tao còn sống hay không bây giờ không quan trọng nữa rồi, tóm lại là Diệp Tam Nhi, mày nhất định không sống lâu nữa đâu, mày đợi đó cho tao, mày đợi đó cho ông đây."

"Lão Đường, lão Đường, lần này anh em sai thật rồi, vừa nãy tao thật sự không biết Trần Tỷ ở bên cạnh mày mà, hôm nay cũng không phải cuối tuần, tao còn tưởng mày đang làm việc ở công ty nữa kìa, mày cũng không cho tao tín hiệu nữa," Diệp Tam Nhi ở đầu bên kia chỉ thiếu điều quỳ xuống dập đầu, "Còn vào lúc quan trọng ấy hả, đang nói thì điện thoại tao hết pin, không phải tao cố ý cúp máy ngay lúc đó đâu…"

Tôi thở dài một hơi, trong lòng biết rằng vấn đề hoàn toàn không nằm ở việc vừa rồi Diệp Tam Nhi cúp điện thoại, hơn nữa bây giờ nói những thứ này cũng vô ích, tóm lại là những gì nên nghe và không nên nghe, Trần Tỷ đã nghe hết cả rồi.

Diệp Tam Nhi nói: "Tao đi tìm Trần Tỷ giải thích cho mày nhé? Tao nói là tao nhầm, đứa nhỏ kia không phải tới tìm mày mà tới tìm tao, tao nói như vậy có được không?"

"Mày nghĩ bây giờ mày nói những thứ này còn tác dụng gì không?" Tôi trừng mắt, tối sầm mặt tức giận, giận Diệp Tam Nhi và cũng giận chính mình.

Diệp Tam Nhi im lặng một lúc mới nói: "Hình như không còn tác dụng."

"…Diệp Tam Nhi, tao sẽ lột da mày." Tôi nghiến răng ken két.

Diệp Tam Nhi: "Trước hết đừng vội lột da tao, tao hỏi mày này, rốt cuộc mày xảy ra chuyện gì?"

Tôi: "Cái gì mà xảy ra chuyện gì?"

Diệp Tam Nhi: "Đứa nhỏ đó đó? Hai đứa mày… rốt cuộc mày và cậu ta đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ Trần Tỷ cũng biết rồi, cậu ấy không thể không lột da mày trước chứ? Mày nói thật một câu với anh em đi, mày và đứa nhỏ đó…"

Bây giờ tôi không thể nghe được gì khác nữa nên trực tiếp ngắt lời Diệp Tam Nhi: "Tao không ngoại tình, mấy năm nay tao chỉ có mình Trần Tỷ thôi, không có ai khác, tao cũng muốn biết con mẹ nó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đấy?"

Tôi biết bây giờ có oán trách Diệp Tam Nhi cũng vô ích, nói xong lại hỏi cậu ta: "Tao quen biết mày nhiều năm như vậy rồi, tao là người thế nào mày không hiểu à? Mày cảm thấy tao sẽ ngoại tình được sao? Tao mới là người ghét những kẻ phá hoại tình cảm của người khác nhất, chuyện của ba mẹ tao không phải mày không biết, mày cảm thấy tao sẽ làm ra chuyện có lỗi với Trần Tỷ sao?"

"Anh em tin mày," Diệp Tam Nhi suy nghĩ một lúc rồi lại nói, "Không phải là đứa nhỏ đó muốn vòi tiền mày chứ? Nhưng dù thế nào đi nữa, chuyện này ấy hả, anh em tin mày cũng vô dụng, phải là Trần Tỷ tin mày mới được."

Tôi ngửa đầu nằm ra giường, điện thoại rơi bên cạnh, cũng không quan tâm Diệp Tam Nhi lại nói thêm gì nữa.

Tháng trước Trần Tỷ đi công tác, có lần Diệp Tam Nhi rủ tôi đi uống rượu, giữa chừng Diệp Tam Nhi đột nhiên n*ng lên huýt sáo với người ta, nhìn thấy người đẹp thì không biết họ mình là gì nữa, uống một chút nước đái ngựa đó thôi đã có thể chạy ba đường xuống núi (*), không ít người bưng ly rượu đến uống với cậu ta, đương nhiên cũng có người đến uống với tôi.

(*) bản gốc là , mình cảm thấy câu này có ẩn ý gì đó mà tra khắp nơi không ra nên dịch word by word ra luôn, ai biết thì chỉ mình với ạ 🥺

Cậu bé đó giữa chừng cũng đến tìm Diệp Tam Nhi, sau đó uống với Diệp Tam Nhi một ly, bên cạnh Diệp Tam Nhi lại có thêm một người nữa, đứa nhỏ đó liền ngồi bên cạnh tôi, hôm đó quả thật tôi đã uống rất nhiều, ngay cả người kia trông như thế nào tôi còn không biết.

Chuyện sau đó nữa tôi thật sự không nhớ gì, ngày hôm sau vừa tỉnh dậy đã ở khách sạn, tôi nói với Trần Tỷ rằng chỉ có một mình tôi không phải là nói dối, thật sự chỉ có một mình tôi, hơn nữa tôi vẫn ăn mặc đàng hoàng……

Nhưng tôi vẫn cảm thấy chột dạ, suy cho cùng cũng qua đêm không về, hơn nữa uống nhiều cũng không phải là cái cớ, cho nên sáng hôm sau khi Trần Tỷ gọi điện cho tôi, tôi sợ em ấy suy nghĩ nhiều nên chỉ nói rằng bản thân thành thật ở nhà không đi đâu cả, sau đó tôi cũng không dám nhắc đến nữa.

Diệp Tam Nhi nói không sai, phải là Trần Tỷ tin tôi mới được.

Phải là em ấy tin tôi mới được…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!