Chương 4: Làm bộ thật

Trần Tỷ:

Làm bộ thật.

Tôi đang nói chính mình.

Nghĩ đến địa điểm du lịch mà vừa nãy đứa trẻ kia nói với Đường Tự Đình, tôi hỏi dò anh ấy: "Hình như lâu lắm rồi bọn mình không ra ngoài."

Đường Tự Đình gắp một con tôm đưa đến bên miệng tôi, giống như đang dỗ trẻ con: "A, há miệng."

Trẻ con thật nhưng tôi vẫn mở miệng ăn tôm, tôi thích nhất là ăn tôm, Đường Tự Đình cũng thích ăn.

"Ngoan." Tôi ăn xong thì Đường Tự Đình khen tôi một câu.

Tôi nấu ăn không giỏi lắm, hơn nữa đã lâu rồi không làm, hôm nay nấu ăn rõ ràng là không quen tay nên tôm có hơi mặn.

Vừa rồi Đường Tự Đình bảo tôi ăn cùng anh ấy, tôi không có khẩu vị lắm nên chỉ làm cho một mình anh ấy, bây giờ cắn một miếng mới biết là bị mặn.

Nhưng Đường Tự Đình đã ăn xong đồ ăn trong hộp rất nhanh, còn ăn từng miếng lớn, khiến cho tôi cảm thấy như đồ ăn mình nấu có vẻ cực kỳ ngon.

"Mặn thì đừng ăn nữa, anh còn đang ho." Tôi muốn lấy đũa của anh ấy đi.

Đường Tự Đình tránh đi, lại và thêm hai miếng cơm: "Vợ à, em nấu rất ngon, không mặn chút nào."

Sau đó Đường Tự Đình ăn hết đồ ăn, canh cũng không còn thừa, no đến mức anh ấy sờ bụng, dựa lưng vào ghế lấy lại hơi.

Tôi bước tới sờ cái bụng còn đang phồng lên của anh ấy: "…Đường Tự Đình, có phải là ở nhà em không cho anh ăn không, đức hạnh đâu."

Đường Tự Đình ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Hơn một năm nay em không nấu ăn cho anh rồi."

Tôi cảm thấy hơi chột dạ: "Đã… lâu như vậy rồi sao?"

Tôi không nghiêm túc tính toán thời gian dài bao lâu, bình thường chỉ cần Đường Tự Đình ở nhà thì sẽ nấu ăn cho tôi, khi anh ấy không ở nhà, tôi lười nhúc nhích nên chỉ gọi đồ ăn giao về.

"Phải, một năm lẻ ba tháng." Anh ấy duỗi một ngón tay ra, sau đó thêm ba ngón nữa để ra dấu cho tôi.

"Nếu anh muốn ăn thì tối nay em lại làm cho anh nữa."

Đường Tự Đình mỉm cười hơi đểu, "Tối nay anh về nấu cho em."

Anh ấy cười đủ rồi mới nhớ ra hỏi tôi: "Đúng rồi, vừa rồi em nói gì với anh thế?"

"Em nói là, đã lâu rồi bọn mình chưa ra ngoài."

Đường Tự Đình cầm cuốn lịch trên bàn lên nhìn, đầy những vòng tròn màu đỏ, xem xong thì hơi ủ rũ.

"Xin lỗi vợ, hai tháng tới anh nhiều việc quá, chắc là không sắp xếp được thời gian, em đợi anh bận xong đợt này nhé."

Tôi lắc đầu nói: "Không sao, em chỉ hỏi thế thôi. Bây giờ dịch bệnh nghiêm trọng như vậy, lúc này mà chạy ra ngoài quả thật không tốt."

Đường Tự Đình ôm eo tôi: "Nếu như em chán thì về nhà thăm ba mẹ đi?"

Vốn dĩ tôi còn muốn nói rằng ở nhà với anh cũng rất vui, kết quả là còn chưa kịp nói ra thì đã bị câu nói sau đó của Đường Tự Đình chặn lại.

Anh ấy có ý gì cơ? Muốn đuổi tôi về nhà sao?

Có người gõ cửa, Đường Tự Đình buông tôi ra, là quản lý bộ phận kỹ thuật đến báo cáo công việc với Đường Tự Đình.

Tôi không ở lại lâu, thu dọn hộp cơm rồi rời đi, lái xe thẳng về nhà ba mẹ tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!